MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 1: Tân nương từ trong bão tuyết

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 1: Tân nương từ trong bão tuyết

1,368 từ · ~7 phút đọc

Mùa đông năm nay ở Thẩm phủ dường như dài hơn mọi năm. Những bông tuyết lớn như lông ngỗng chao lượn giữa không trung rồi đậu lại trên những mái ngói rêu phong, phủ lên vạn vật một màn sương trắng xóa lạnh lẽo. Gió rít qua từng kẽ lá, tiếng kêu rên hệt như tiếng khóc than của một linh hồn cô độc.

Trong gian phòng phía Tây hẻo lánh nhất của phủ, ánh sáng mờ mịt không đủ sưởi ấm cho không gian rộng lớn. Nơi đây từng là thư phòng của thiên tài lẫy lừng nhất vùng Giang Nam — Thẩm Ngạn. Nhưng giờ đây, nó không khác gì một ngôi mộ sống.

Thẩm Ngạn ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ đen, đôi chân hắn buông thõng vô lực dưới lớp chăn mỏng. Một dải lụa trắng thắt hờ trên mắt, che đi đôi đồng tử từng khiến bao thiếu nữ thầm thương trộm nhớ, giờ đây chỉ còn là một khoảng không tăm tối. Sau trận tai nạn thảm khốc một năm trước, Thẩm Ngạn từ một thiếu gia văn võ song toàn đã trở thành một phế nhân mắt mù chân liệt. Hắn tự giam mình trong bóng tối, cắt đứt liên lạc với thế gian, để mặc cho sự thối rữa của tâm hồn gặm nhấm chính mình.

"Thiếu gia, súp gà đã nguội rồi, người dùng một chút nhé?" Tiếng của lão quản gia khàn khàn vang lên, mang theo sự van nài.

Thẩm Ngạn không nhúc nhích. Hắn giống như một pho tượng ngọc thạch tuyệt đẹp nhưng đã nứt vỡ, tỏa ra khí lạnh khiến người ta không dám lại gần.

"Mang ra ngoài." Giọng hắn khô khốc, lạnh lẽo như băng đá dưới đáy hồ.

Hắn không cần sự thương hại. Đối với hắn, mỗi lời quan tâm đều giống như một cái tát vào lòng tự trọng đã vỡ vụn. Hắn thà chết héo trong góc tối này còn hơn phải đón nhận sự bố thí tình cảm từ bất kỳ ai.

Đúng lúc đó, tiếng cửa gỗ "két" một tiếng vang lên. Không phải tiếng bước chân chậm chạp của lão quản gia, mà là một nhịp điệu nhẹ nhàng, thanh thoát và kiên định. Một luồng hơi ấm lạ lẫm đột ngột ùa vào căn phòng vốn chỉ có mùi thuốc đắng và hơi ẩm mốc.

Cố Giai Tuệ bước vào, trên vai vẫn còn vương những hạt tuyết li ti. Nàng mặc bộ hỷ phục màu đỏ giản dị, sắc đỏ duy nhất trong căn phòng xám xịt này. Nàng nhìn thấy bóng lưng đơn độc của nam nhân kia, trái tim khẽ thắt lại. Giai Tuệ không phải tiểu thư đài các, nàng là con gái của một thầy thuốc nghèo, bị gả vào đây để "xung hỉ" thay cho con gái nhà giàu có quyền thế. Nhưng nàng không oán, bởi nàng biết, người nam nhân trước mặt này còn đáng thương hơn nàng gấp bội.

Nàng không chờ hắn cho phép, đi thẳng đến chiếc khay gỗ, cầm bát súp gà đã nguội ngắt lên.

"Lạnh rồi, không tốt cho dạ dày đâu." Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối đầu xuân, mang theo một năng lượng sống ấm áp khiến không gian dường như bớt lạnh đi vài phần.

Thẩm Ngạn nhíu mày. Hắn không nhìn thấy, nhưng khứu giác và thính giác của hắn trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Hắn ngửi thấy mùi hương thảo mộc thanh khiết từ người nàng — không phải mùi phấn son nồng nặc, mà là mùi của nắng và cỏ dại.

"Ngươi là ai? Ai cho phép ngươi vào đây?" Hắn gằn giọng, bàn tay bấu chặt vào thành xe lăn đến mức các khớp xương trắng bệch.

Giai Tuệ đi đến bên lò than, dùng kẹp sắt khơi dậy những đốm lửa đỏ đang lịm dần. Nàng thong dong đáp: "Ta tên Cố Giai Tuệ. Từ hôm nay, ta là thê tử của chàng, cũng là người sẽ chăm sóc chàng."

"Thê tử?" Thẩm Ngạn cười lạnh, nụ cười đầy vẻ tự giễu và cay đắng. "Lục gia lại gửi đến một kẻ ngốc nữa sao? Nhìn xem, ta là một phế nhân. Ngươi có biết mình đang gả cho một cái xác không hồn không? Mau đi đi, trước khi ta mất kiên nhẫn."

Giai Tuệ quay lại, nhìn thẳng vào dải lụa trắng trên mắt hắn. Nàng không sợ hãi, cũng không có vẻ gì là ghê tởm. Nàng đặt bát súp đã được hâm nóng lại lên bàn gỗ nhỏ cạnh hắn, rồi ngồi xổm xuống trước mặt xe lăn.

Nàng đột ngột nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thẩm Ngạn.

Hắn giật mình định rụt lại, nhưng đôi tay nhỏ nhắn của nàng lại nắm rất chặt. Lòng bàn tay nàng ấm sực, hơi ấm ấy len lỏi qua làn da, chạy thẳng vào mạch máu, sưởi ấm cả những dây thần kinh đang tê dại của hắn.

"Chàng nói chàng là xác không hồn, nhưng tay chàng vẫn biết run, tim chàng vẫn biết đập." Giai Tuệ nhẹ nhàng nói, giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ. "Tên của ta là Giai Tuệ, 'Giai' trong tốt đẹp, 'Tuệ' trong trí tuệ. Cha ta nói, người có cái tên này sẽ mang lại may mắn. Chàng không muốn nhận chút may mắn này sao?"

Thẩm Ngạn sững sờ. Đã một năm nay, những kẻ bước vào căn phòng này hoặc là nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi, hoặc là thở dài thương hại. Chưa có một ai dám nắm lấy tay hắn mà nói những lời nhẹ nhàng như thế này. Sự kiêu ngạo của hắn dường như bị một khe nứt nhỏ đâm thủng.

"Đừng có tốn công vô ích." Hắn cố giữ giọng nói lạnh lùng, nhưng sự run rẩy nơi đầu ngón tay đã bán đứng hắn.

Giai Tuệ mỉm cười, một nụ cười mà Thẩm Ngạn dù không thấy nhưng vẫn cảm nhận được qua sự rung động trong không khí. Nàng cầm thìa súp, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi hắn.

"Uống một ngụm thôi. Ta đã cho thêm một ít gừng và táo đỏ, rất tốt cho khí huyết. Nếu chàng không uống, ta sẽ ngồi đây nắm tay chàng cho đến khi trời sáng."

Thẩm Ngạn mím môi. Sự "mặt dày" của cô nương này khiến hắn thấy vừa bực mình vừa lạ lẫm. Sau một hồi giằng co nội tâm, hắn cuối cùng cũng hé môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh của táo đỏ quyện với vị cay nồng của gừng lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi vị đắng ngắt của những thang thuốc bắc mà hắn phải uống hằng ngày.

"Ngon không?" Nàng hớn hở hỏi.

Thẩm Ngạn quay mặt đi chỗ khác, hừ lạnh một tiếng: "Tạm được."

Giai Tuệ không để tâm đến thái độ đó. Nàng biết, để phá vỡ lớp băng trong lòng một người như Thẩm Ngạn, không thể dùng lửa lớn mà phải dùng sự ấm áp từ từ thấm vào. Nàng bắt đầu dọn dẹp căn phòng bụi bặm, tiếng bước chân nhẹ nhàng của nàng, tiếng sột soạt của khăn lau, tiếng lẩm bẩm tính toán việc mua thêm rèm cửa mới... tất cả tạo nên một nhịp điệu sinh hoạt bình dị mà bấy lâu nay Thẩm Ngạn đã lãng quên.

Hắn ngồi đó, lắng nghe những âm thanh ấy, lòng ngực bỗng cảm thấy một sự xao động lạ lùng. Căn phòng này vốn dĩ chỉ có bóng tối và sự im lặng đến nghẹt thở, nhưng kể từ lúc nàng bước vào, không khí dường như đã loãng đi, dễ thở hơn nhiều.

Đêm dần sâu, tuyết bên ngoài vẫn rơi, nhưng ngọn lửa trong lò than vẫn cháy âm ỉ. Thẩm Ngạn tựa đầu vào ghế, lần đầu tiên sau nhiều tháng, hắn không còn cảm thấy cái lạnh thấu xương đang hành hạ đôi chân mình. Trong cơn mơ màng, hắn vẫn ngửi thấy mùi thảo mộc nhàn nhạt từ phía giường bên cạnh, nơi Giai Tuệ đang nằm truyền hơi ấm cho gian phòng.

Gió ấm thực sự đã luồn qua khe cửa trúc, lặng lẽ và dịu dàng.