MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 2: Ánh sáng từ đôi bàn tay nhỏ

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 2: Ánh sáng từ đôi bàn tay nhỏ

1,933 từ · ~10 phút đọc

Đêm đầu tiên ở Tây Viện trôi qua trong một sự yên tĩnh lạ thường. Thẩm Ngạn vốn là kẻ mất ngủ kinh niên kể từ khi đôi mắt chìm vào bóng tối, nhưng đêm nay, tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng của cô gái nằm trên chiếc sập gỗ phía bên kia bức bình phong lại như một loại liều thuốc an thần kỳ lạ. Hắn nằm đó, đôi mắt dưới dải lụa trắng mở trừng trừng vào hư vô, tai dỏng lên nghe ngóng mọi động tĩnh. Hắn tự hỏi, cô nương tên Giai Tuệ kia là kẻ tham lam vinh hoa của Thẩm gia, hay thực sự là một kẻ ngốc không biết sợ cái chết?

Sáng sớm, khi tia nắng mùa đông yếu ớt vừa len qua những kẽ hở của cửa trúc, Giai Tuệ đã thức dậy. Nàng khẽ khàng gấp chăn màn, không muốn làm thức tỉnh người nam nhân trên giường. Nàng bước ra ngoài hiên, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt nhưng trong lành của buổi sớm vùng Giang Nam. Nhìn quanh Tây Viện, lòng nàng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa. Nơi này từng là nơi hoa lệ nhất phủ, nhưng giờ đây cỏ dại mọc um tùm, những chậu cây cảnh quý giá đã héo úa từ lâu, hành lang gỗ bị mối mọt đục khoét vì không có người chăm sóc.

Giai Tuệ bắt tay vào việc ngay lập tức. Nàng xuống bếp nhỏ của viện, nơi mà đám gia nhân lười biếng chỉ mang tới vài mẩu than vụn và chút gạo mốc. Nàng không mắng mỏ, cũng chẳng kêu ca. Nàng lẳng lặng quét dọn, dùng chút tiền riêng mang theo từ nhà mẹ đẻ, nhờ một tiểu gia nhân vốn trước đây từng chịu ơn cha mình mua hộ ít gừng tươi, mật ong và vài vị thuốc bổ khí.

Trong phòng, Thẩm Ngạn nghe thấy tiếng bước chân của nàng. Không phải tiếng bước chân rón rén sợ hãi của lũ tì thiếp trước đây, mà là tiếng bước chân vững chãi, bận rộn.

"Két..."

Cánh cửa mở ra. Một làn gió mang theo mùi thơm nồng ấm của gừng và quế ùa vào.

"Thiếu gia, dậy thôi. Chàng phải lau mặt và xoa bóp kinh mạch rồi." Giai Tuệ nói, giọng nàng tươi tỉnh như thể đây không phải là một "ngôi mộ sống" mà là một gian phòng ngập nắng.

Thẩm Ngạn ngồi dậy, gương mặt lạnh băng: "Ta đã nói rồi, đừng phí công vô ích. Cút ra ngoài."

Giai Tuệ chẳng hề nao núng, nàng đặt chậu nước ấm lên giá, vắt khô chiếc khăn vải mềm rồi tiến lại gần. Nàng nhẹ nhàng tháo dải lụa trắng trên mắt hắn ra. Thẩm Ngạn định giằng lại nhưng nàng đã nhanh hơn, giữ chặt tay hắn.

"Chàng sợ gì chứ? Sợ tôi thấy đôi mắt không còn nhìn thấy của chàng sao? Hay sợ tôi thấy sự yếu đuối của chàng?" Nàng vừa nói vừa dùng khăn ấm lau nhẹ lên đôi mi dày của hắn.

Thẩm Ngạn cứng đờ người. Hắn có thể cảm nhận được hơi nước ấm áp thấm vào làn da khô khốc, và cả những đầu ngón tay mềm mại của nàng đang lướt qua thái dương hắn. Hắn định thốt lên lời cay độc, nhưng hơi ấm ấy khiến cổ họng hắn nghẹn lại.

"Đôi mắt này... từng rất đẹp đúng không?" Giai Tuệ khẽ thầm thì, nàng nhìn đôi đồng tử xám đục của hắn, không có một chút kỳ thị, chỉ có một nỗi buồn man mác. "Cha ta nói, mắt không thấy thì tâm sẽ sáng. Thẩm Ngạn, chàng đừng đóng cửa trái tim mình nữa."

Lau mặt xong, Giai Tuệ vén lớp chăn mỏng, để lộ đôi chân đã hơi teo tóp của Thẩm Ngạn. Nàng quỳ xuống sàn nhà, đổ một ít dầu thuốc tự chế vào lòng bàn tay, xoa nóng rồi bắt đầu xoa bóp từ bàn chân lên đến đầu gối hắn.

"Ngươi làm gì vậy?" Thẩm Ngạn gầm lên, hắn định đạp nàng ra nhưng đôi chân hoàn toàn không nghe theo đại não, nó chỉ nằm đó, bất động và nhục nhã.

"Tôi đang cứu lấy chàng." Giai Tuệ vừa làm vừa giải thích bằng giọng bình thản. "Máu huyết của chàng bị ứ đọng lâu ngày, nếu không thông mạch, dù sau này mắt có sáng lại, chàng cũng không thể đứng lên được. Chàng muốn cả đời ngồi trên chiếc xe gỗ này, nhìn kẻ thù cười nhạo sao?"

Hai chữ "kẻ thù" như một tia sét đánh trúng tâm can Thẩm Ngạn. Đúng, hắn còn có hận. Hận kẻ đã hãm hại hắn trong chuyến hàng năm ấy, hận người dì ghẻ Nhị phu nhân đang ngày đêm mong hắn chết để con trai bà ta chiếm đoạt gia sản. Bàn tay đang nắm chặt thành giường của hắn dần nới lỏng.

Căn phòng rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng "bạch, bạch" nhịp nhàng của lòng bàn tay Giai Tuệ vỗ lên da thịt hắn. Đột nhiên, Thẩm Ngạn khẽ rên lên một tiếng. Một cơn đau nhói, li ti như hàng ngàn mũi kim châm truyền từ bắp chân lên tận tủy sống.

"Đau... Đau quá!" Hắn nghiến răng, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.

Giai Tuệ không dừng lại, ánh mắt nàng sáng bừng lên niềm hy vọng: "Đau là tốt! Đau nghĩa là chàng vẫn còn cảm giác. Thẩm Ngạn, hãy cố chịu đựng. Đây là dấu hiệu của sự sống!"

Nàng tiếp tục nhấn mạnh vào huyệt Vĩnh Tuyền dưới lòng bàn chân hắn. Thẩm Ngạn đau đến mức muốn ngất đi, nhưng trong cơn đau ấy, hắn cảm thấy một luồng điện xẹt qua, một thứ gì đó đã chết lặng suốt một năm qua đang cựa quậy. Hắn thở hổn hển, gục đầu vào vai Giai Tuệ – người con gái đang quỳ dưới chân mình.

Mùi thảo mộc trên người nàng bao bọc lấy hắn. Trong phút chốc, Thẩm Ngạn cảm thấy mình không còn là một vị thiếu gia cao ngạo hay một phế nhân đáng bỏ đi, hắn chỉ là một con người đang khát khao được sống.

Sau gần một canh giờ xoa bóp, Giai Tuệ mồ hôi đầm đìa, tóc mai bết vào trán nhưng môi nàng lại nở nụ cười rạng rỡ. Nàng giúp hắn mặc lại y phục, đắp chăn cẩn thận.

"Hôm nay đến đây thôi. Chút nữa tôi sẽ đi xin Nhị phu nhân một ít than tốt và thức ăn bổ dưỡng."

Thẩm Ngạn nghe đến đó, lạnh lùng nói: "Mụ ta sẽ không cho đâu. Mụ ta chỉ muốn ta chết sớm."

Giai Tuệ đứng dậy, chỉnh lại tà áo đỏ, ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc sảo mà Thẩm Ngạn không thể ngờ tới ở một cô gái thôn quê: "Trước đây chàng cô độc một mình, mụ ta có thể ức hiếp. Nhưng bây giờ, chàng đã có thê tử. Mà thê tử của chàng... không phải là hạng người dễ bị bắt nạt đâu."

Nàng bước ra khỏi cửa, tiếng bước chân kiên định mất hút trong rừng trúc. Thẩm Ngạn ngồi đó, đôi tay run rẩy chạm vào bắp chân vẫn còn âm ấm nhiệt độ từ bàn tay nàng. Hắn khẽ mấp máy môi: "Cố... Giai... Tuệ..."

Trong bóng tối của chính mình, lần đầu tiên hắn thấy một tia sáng le lói, không phải từ mặt trời, mà từ đôi bàn tay nhỏ bé và ấm áp ấy.

Khoảng gần trưa, Giai Tuệ quay lại. Quả nhiên đúng như Thẩm Ngạn dự đoán, nàng không mang về được gì nhiều ngoài sự xua đuổi của đám gia nhân ở bếp chính. Nhị phu nhân thậm chí còn không thèm gặp nàng, chỉ sai tì nữ ném ra vài củ khoai tây đã mọc mầm và một ít than củi ẩm ướt.

Giai Tuệ không giận, nàng lẳng lặng mang mớ khoai ấy ra giếng rửa sạch. Nàng biết, ở Thẩm phủ này, muốn tồn tại thì không thể dùng cái miệng để cãi lý, mà phải dùng trí tuệ để xoay chuyển cục diện. Nàng đi vào rừng trúc phía sau viện, đào lấy một ít măng non, hái thêm vài loại lá rừng mà cha nàng từng dạy là có thể dùng làm gia vị đặc biệt.

Hương thơm từ gian bếp nhỏ lại bắt đầu tỏa ra. Thẩm Ngạn dù không muốn cũng phải thừa nhận, cô gái này có một khả năng kỳ lạ trong việc biến những thứ bình thường thành thứ hấp dẫn.

"Ăn thôi, hôm nay có món măng xào và canh khoai nóng." Giai Tuệ bưng khay vào, giọng nàng vẫn vui vẻ như chưa từng chịu sự sỉ nhục nào ở phủ chính.

Thẩm Ngạn lần này không bắt nàng phải dỗ dành lâu. Hắn im lặng cầm thìa, tự mình đưa lên miệng. Vị ngọt thanh của măng rừng quyện với vị bùi của khoai, dù không có thịt cá nhưng lại khiến hắn cảm thấy ngon miệng hơn bất cứ bữa tiệc hào hoa nào trước đây.

"Giai Tuệ này." Thẩm Ngạn đột ngột lên tiếng khi bữa ăn gần kết thúc.

"Hửm? Chàng gọi tôi sao?" Giai Tuệ ngẩng đầu, đôi mắt tròn xòe nhìn hắn.

"Tại sao cô lại đồng ý gả cho ta? Lục gia gả con gái, đáng lẽ phải là một tiểu thư khuê các, sao họ lại chọn cô?"

Giai Tuệ dừng đũa, nàng nhìn ra ngoài sân nơi tuyết đã bắt đầu ngừng rơi: "Vì họ sợ chàng. Họ sợ gả con gái vào đây sẽ phải làm góa phụ sớm. Còn tôi... tôi cần tiền để giữ lại tiệm thuốc của cha. Nhưng Thẩm Ngạn này, khi tôi bước chân vào đây, nhìn thấy chàng ngồi trong bóng tối, tôi đã không còn nghĩ đến số tiền đó nữa."

"Vậy cô nghĩ đến gì?"

"Tôi nghĩ... tại sao một người tài hoa như chàng lại để mình héo úa như vậy? Tôi muốn thấy chàng đứng dưới ánh mặt trời, muốn thấy đôi mắt chàng một lần nữa rạng rỡ. Thẩm Ngạn, chàng có tin tôi không?"

Thẩm Ngạn im lặng rất lâu. Tiếng tuyết rơi từ cành trúc xuống đất "phập" một tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn không trả lời "có" hay "không", nhưng hắn khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.

Hành động nhỏ ấy đối với Giai Tuệ còn quý giá hơn ngàn vàng. Nàng biết, lớp băng dày mười thước quanh trái tim nam nhân này đã bắt đầu có vết nứt.

Chiều hôm đó, Giai Tuệ không nghỉ ngơi. Nàng mang hết rèm cửa cũ kỹ, hôi hám ra giặt giũ. Nàng dùng nước vôi trắng quét lại những góc tường bị ẩm mốc. Đến tối, Tây Viện đã mang một bộ mặt hoàn toàn khác. Sạch sẽ, thoáng đãng và thoang thoảng mùi hương của bưởi, của sả.

Thẩm Ngạn ngồi trên xe lăn, lắng nghe tiếng nàng ngân nga một điệu hò quê hương nhỏ nhẹ. Lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Hắn nhớ lại lời nàng nói: "Gió ấm thực sự đã luồn qua khe cửa trúc".

Đêm đó, Giai Tuệ lại nắm lấy tay hắn trước khi ngủ. Hơi ấm từ lòng bàn tay nàng như một lời hứa, một sự bảo chứng cho những ngày sắp tới. Thẩm Ngạn lần đầu tiên không còn cảm thấy bóng tối là đáng sợ, bởi vì trong bóng tối ấy, có một người con gái đang miệt mài thắp lên những ngọn nến hy vọng cho cuộc đời hắn.