Cái lạnh của mùa đông Giang Nam không chỉ nằm ở những bông tuyết tan trên mái ngói, mà còn nằm ở sự thờ ơ đến tàn nhẫn của lòng người trong Thẩm phủ. Sau những ngày đầu tiên đầy nỗ lực, Cố Giai Tuệ bắt đầu cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết áp lực từ phía phủ chính. Nhị phu nhân dường như đã mất kiên nhẫn khi thấy "đứa con thừa" của Thẩm gia không những không héo mòn đi mà dường như còn có chút khởi sắc nhờ sự chăm sóc của nàng.
Sáng hôm ấy, khi Giai Tuệ đến lãnh phần dược liệu hằng ngày cho Thẩm Ngạn, nàng nhận về một bọc giấy sũng nước, bên trong là những mẩu rễ cây thối nát và vụn nát.
"Đây là thuốc của thiếu gia sao?" Giai Tuệ nhìn gã quản kho với ánh mắt sắc lẹm.
Gã quản kho hất hàm, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh: "Phủ thượng dạo này chi tiêu eo hẹp, Nhị phu nhân nói thuốc này dùng cho kẻ ngồi một chỗ cũng là quá xa xỉ rồi. Có thì dùng, không có thì thôi."
Giai Tuệ siết chặt nắm tay. Nàng không tranh cãi với gã, bởi nàng biết gã chỉ là con tốt thí. Nàng lẳng lặng quay về Tây Viện, trong đầu bắt đầu tính toán một kế hoạch khác. Nàng không thể để Thẩm Ngạn dùng loại phế phẩm này, kinh mạch của hắn đang ở giai đoạn phục hồi nhạy cảm nhất, một chút độc tố từ thuốc thối cũng có thể khiến công sức bao ngày đổ sông đổ biển.
Bước vào phòng, nàng thấy Thẩm Ngạn đang ngồi trầm mặc bên cửa sổ. Thính giác nhạy bén giúp hắn nhận ra tâm trạng không vui của nàng qua tiếng bước chân có chút nặng nề.
"Họ lại làm khó nàng?" Thẩm Ngạn hỏi, giọng nói dù vẫn lạnh lùng nhưng đã mang theo một sự quan tâm kín đáo.
Giai Tuệ cố gắng nặn ra một nụ cười, dù nàng biết hắn không nhìn thấy: "Không có gì, chỉ là vài kẻ tiểu nhân thôi. Thẩm Ngạn, hôm nay chúng ta không dùng thuốc của phủ. Ta sẽ lên núi."
Thẩm Ngạn nhíu mày, dải lụa trắng trên mắt hắn khẽ rung rinh: "Lên núi? Tuyết vẫn chưa tan hết, nàng điên rồi sao?"
"Trên vách đá phía sau núi có một loại cỏ tên là 'Tuyết Liên Xà'. Nó có tác dụng hoạt huyết mạnh gấp mười lần thuốc thường. Nếu có nó, đôi chân của chàng sẽ tiến triển nhanh hơn." Giai Tuệ vừa nói vừa chuẩn bị giỏ tre và một chiếc cuốc nhỏ.
"Ta không cần!" Thẩm Ngạn đột ngột lớn tiếng, hắn siết chặt tay vịn xe lăn. "Cố Giai Tuệ, nghe cho rõ đây. Ta không muốn vì đôi chân tàn phế này mà phải nợ nàng một mạng. Núi phía sau rất hiểm trở, gió tuyết thế này, nàng muốn chết sao?"
Giai Tuệ đi đến bên cạnh hắn, nàng quỳ xuống, đặt tay lên bàn tay đang run rẩy vì tức giận của hắn. "Chàng không nợ ta gì cả. Ta là thê tử của chàng, mạng của chàng cũng là mạng của ta. Nếu chàng lo cho ta, thì hãy ở nhà ngoan ngoãn uống hết bát cháo này và chờ ta về."
Nàng đứng dậy, dứt khoát bước ra ngoài. Thẩm Ngạn ngồi đó, cảm giác bất lực dâng trào trong lòng. Hắn hận đôi chân mình không thể cử động, hận đôi mắt mình không thể nhìn thấy để ngăn nàng lại. Hắn nghe tiếng cổng viện khép lại, cảm giác như một phần hơi ấm vừa bị tước đoạt khỏi căn phòng.
Gió rít gào trên đỉnh núi. Giai Tuệ bấm đôi bàn chân nhỏ bé vào lớp tuyết trơn trượt. Nàng vốn là con gái thầy thuốc, từ nhỏ đã theo cha trèo đèo lội suối, nhưng thời tiết khắc nghiệt này vẫn là một thử thách cực hạn. Đôi tay nàng đỏ ửng vì lạnh, hơi thở hóa thành những làn khói trắng xóa.
Sau hơn hai canh giờ vật lộn, nàng cuối cùng cũng nhìn thấy đóa hoa màu tím nhạt đang rung rinh trên kẽ đá cheo leo. Nàng cẩn thận bám vào rễ cây già, rướn người hái lấy. Đúng lúc đó, một mảng đá trơn trượt khiến nàng mất đà, Giai Tuệ trượt dài xuống sườn dốc. May mắn thay, tà áo nàng vướng vào một bụi gai, giữ nàng lại giữa không trung.
"Không được... mình không thể chết ở đây." Nàng lẩm bẩm, nghĩ đến Thẩm Ngạn đang đợi ở nhà, nàng dùng hết sức bình sinh leo ngược trở lên.
Khi Giai Tuệ trở về Tây Viện, trời đã sẩm tối. Nàng lếch thếch với bộ hỷ phục rách nát, đôi tay rướm máu vì bị gai cào, nhưng trên môi lại nở nụ cười rạng rỡ vì trong lồng ngực nàng là đóa Tuyết Liên quý giá.
Đẩy cửa bước vào, nàng thấy Thẩm Ngạn vẫn ngồi đúng vị trí đó, dường như hắn đã ngồi yên như thế suốt cả buổi chiều.
"Thẩm Ngạn, ta về rồi đây..." Giọng nàng run rẩy vì kiệt sức.
Thẩm Ngạn xoay xe lăn lại, hắn nghe thấy tiếng thở dốc hỗn loạn của nàng, ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc. Hắn không kìm lòng được nữa, vươn tay ra không trung, quờ quạng tìm kiếm. Giai Tuệ vội lao đến, nắm lấy tay hắn.
"Nàng bị thương?" Giọng hắn lạc đi, chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng.
"Một chút thôi, không sao cả. Nhìn này, ta hái được rồi." Nàng đặt đóa hoa vào tay hắn.
Thẩm Ngạn không quan tâm đến đóa hoa thần kỳ kia, hắn dùng đôi bàn tay run rẩy sờ soạn lên cánh tay nàng, chạm vào những vết trầy xước lạnh ngắt. Đột nhiên, hắn kéo mạnh nàng vào lòng. Đầu Giai Tuệ đập vào lồng ngực vững chãi của hắn, nàng nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ như trống trận.
"Đồ ngốc... nàng là đồ đại ngốc!" Thẩm Ngạn gầm lên, nhưng vòng tay hắn lại ôm nàng rất chặt, như sợ rằng nếu nới lỏng ra, nàng sẽ tan biến vào làn tuyết trắng ngoài kia.
Lần đầu tiên, Thẩm Ngạn khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mái tóc của Giai Tuệ. Hắn khóc vì sự nhu nhược của mình, và khóc vì sự bao dung vĩ đại của người con gái này. Lớp băng trong lòng hắn không chỉ tan chảy, mà hoàn toàn sụp đổ trước sự hy sinh thuần khiết ấy.
Đêm đó, Giai Tuệ kiên trì sắc thuốc từ đóa Tuyết Liên. Mùi thuốc đắng ngắt tỏa ra, nhưng trong vị đắng ấy lại có chút ngọt ngào kỳ lạ. Nàng tự tay băng bó vết thương cho mình, rồi lại tỉ mỉ châm cứu cho hắn.
"Thẩm Ngạn, có thể sẽ rất đau, chàng phải nhịn nhé."
"Có đau bằng vết thương trên tay nàng không?" Hắn hỏi lại, giọng nói trầm ấm chưa từng có.
Nàng mỉm cười, đôi mắt lấp lánh: "Nếu chàng khỏe lại, ta đau thế nào cũng đáng."
Mũi kim bạc đâm xuống, Thẩm Ngạn gồng mình chịu đựng. Lần này, hắn cảm thấy một luồng nhiệt mạnh mẽ như dòng điện chạy thẳng xuống tận gót chân. Một cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa.
Bên bếp lửa âm ỉ, Giai Tuệ mệt mỏi tựa đầu vào cạnh giường rồi thiếp đi. Thẩm Ngạn vươn tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc xòa trên mặt nàng. Hắn không nhìn thấy dung nhan nàng, nhưng trong thâm tâm hắn, nàng là đóa sen đẹp nhất, kiên cường nhất mà hắn từng gặp trong đời.
Hắn khẽ thầm thì: "Giai Tuệ, đợi ta. Ta nhất định sẽ đứng lên vì nàng."
Gió ấm thực sự đã không còn chỉ luồn qua khe cửa, mà đã sưởi ấm toàn bộ trái tim của kẻ từng bị lãng quên.