MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 4: Bát canh tương tư

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 4: Bát canh tương tư

722 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng của một ngày đông hiếm hoi len lỏi qua những kẽ hở của rèm cửa, nhảy nhót trên gương mặt thanh tú nhưng vẫn còn chút xanh xao của Thẩm Ngạn. Đã một tuần trôi qua kể từ ngày Cố Giai Tuệ bước chân vào căn phòng này. Mọi thứ đã thay đổi một cách âm thầm nhưng mạnh mẽ. Những góc khuất đầy bụi bặm giờ đây sạch sẽ, mùi thuốc bắc nồng nặc đã được thay thế bằng hương thơm của vỏ quýt khô và thảo mộc thanh mát.

Thẩm Ngạn ngồi trên xe lăn, tai hắn khẽ động khi nghe tiếng bước chân quen thuộc đang tiến lại gần. Hắn đã bắt đầu phân biệt được nhịp chân của Giai Tuệ với bất kỳ ai khác trong phủ. Nhịp chân của nàng nhanh nhẹn, đầy sức sống và luôn mang theo một chút vội vã như thể nàng luôn có hàng tá việc thú vị để làm.

"Thẩm Ngạn, nhìn xem hôm nay ta mang gì về cho chàng này!" Giai Tuệ đẩy cửa bước vào, giọng nói rạng rỡ như ánh nắng ngoài kia.

Hắn khẽ nhếch môi, một hành động mà chính hắn cũng không nhận ra. "Ta không nhìn thấy."

Giai Tuệ khựng lại một chút, rồi cười hì hì, không hề tỏ ra lúng túng. Nàng đặt chiếc rổ nhỏ xuống bàn, đi đến bên cạnh hắn. "À, ta quên mất. Nhưng chàng có thể ngửi mà! Đây là hạt sen tươi ta vừa xin được ở chỗ bác làm vườn. Ta sẽ hầm một bát canh hạt sen táo đỏ để chàng an thần. Đêm qua ta thấy chàng trằn trọc mãi."

Thẩm Ngạn im lặng. Đêm qua đúng là hắn không ngủ được, không phải vì đau đớn, mà vì hắn đang mải suy nghĩ về nàng. Sự hiện diện của nàng trong căn phòng này quá lớn, khiến hắn không thể phớt lờ.

Giai Tuệ bắt đầu lạch cạch nhóm lửa. Nàng vừa làm vừa ríu rít kể chuyện. Nàng kể về con mèo mướp ở sân sau vừa sinh con, kể về việc nàng vừa tranh cãi với gã quản kho để đòi thêm một tấm chăn bông dày cho hắn. Thẩm Ngạn lắng nghe, đôi khi hắn cảm thấy nàng thật phiền phức, nhưng sâu trong lòng, cái sự "phiền phức" ấy lại lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn hắn.

"Tại sao ngươi lại làm vậy?" Thẩm Ngạn bất ngờ lên tiếng.

Giai Tuệ đang bóc vỏ hạt sen, ngẩng đầu lên: "Làm gì cơ?"

"Tất cả những việc này. Chăm sóc một kẻ phế vật không có tương lai, chẳng phải rất lãng phí thời gian sao?" Giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút thử thách và cả sự tự ti vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Giai Tuệ đặt hạt sen xuống, nàng đi đến trước mặt hắn, ngồi bệt xuống sàn nhà mà không màng đến lễ nghi. Nàng đặt đôi bàn tay ấm áp của mình lên đầu gối của hắn.

"Thẩm Ngạn, chàng không phải phế vật. Chàng chỉ đang bị bụi phủ mờ mà thôi. Cha ta nói, thảo dược có quý đến đâu mà không có người biết dùng thì cũng chỉ là cỏ dại. Chàng là một viên ngọc quý, chỉ là hiện tại hơi khó khăn một chút. Ta không thấy lãng phí, ta thấy... rất vui."

Thẩm Ngạn cảm nhận được hơi ấm từ tay nàng thấm qua lớp vải quần. Hắn bỗng nhiên muốn chạm vào mặt nàng, muốn biết người con gái có giọng nói ấm áp này trông như thế nào. Nhưng đôi tay hắn chỉ khẽ run lên rồi lại siết chặt lấy thành xe lăn.

"Ngốc nghếch." Hắn thốt ra hai chữ, nhưng tông giọng đã dịu đi rất nhiều.

Căn phòng tràn ngập mùi hạt sen thơm dịu. Giai Tuệ múc một bát canh, thổi thật nguội rồi mới đưa đến trước mặt hắn. Lần này, Thẩm Ngạn không cần nàng giục, hắn tự mình đưa tay ra đón lấy bát canh. Dù bàn tay vẫn còn chút run rẩy, nhưng hắn đã có thể tự cầm lấy.

Giai Tuệ nhìn cảnh đó, đôi mắt nàng cong lại thành hình trăng khuyết. Nàng biết, lớp băng trên dòng sông Tử Xuyên mang tên Thẩm Ngạn đang bắt đầu tan chảy từng chút một.