Sự thay đổi ở Tây Viện không thể qua mắt được những người trong Thẩm phủ. Những lời bàn tán bắt đầu rộ lên. Kẻ thì nói Cố Giai Tuệ là yêu nữ mê hoặc thiếu gia, người thì bảo Thẩm Ngạn dù tàn phế nhưng vẫn có số hưởng.
Sáng hôm đó, khi Giai Tuệ đang phơi những tấm áo choàng của Thẩm Ngạn dưới nắng, một đoàn người hùng hổ bước vào sân. Dẫn đầu là Thẩm Nhị phu nhân — mẹ kế của Thẩm Ngạn, người luôn coi hắn là cái gai trong mắt.
"Ơ kìa, xem ai đang làm bộ làm tịch chăm sóc phu quân kìa." Giọng nói sắc mỏng của bà ta vang lên.
Giai Tuệ bình tĩnh buông tấm áo xuống, nàng cúi người chào theo đúng lễ nghĩa: "Chào Nhị phu nhân. Không biết hôm nay người có việc gì mà lại hạ cố đến nơi hẻo lánh này?"
Thẩm Nhị phu nhân liếc nhìn căn phòng sạch sẽ, rồi hừ mạnh một tiếng: "Ta nghe nói ngươi dùng thuốc lạ cho Thẩm Ngạn? Ngươi có biết hắn là đại thiếu gia của phủ này không? Nếu hắn có mệnh hệ gì, cái mạng nhỏ của ngươi cũng không đền nổi đâu."
Giai Tuệ vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi: "Thưa Nhị phu nhân, thuốc tôi dùng đều là dược liệu bổ dưỡng cơ bản. Sức khỏe của thiếu gia đang tiến triển rất tốt, tối qua người đã có thể tự cầm bát ăn cơm. Đây chẳng phải là chuyện đáng mừng sao?"
Nghe thấy Thẩm Ngạn có tiến triển, sắc mặt bà ta tối sầm lại. Bà ta không muốn hắn bình phục. Hắn càng thối rữa, con trai bà ta mới có cơ hội kế thừa gia sản.
"Láo xược! Ngươi dám cãi lời ta?" Bà ta đưa tay định tát Giai Tuệ.
Nhưng bàn tay bà ta khựng lại giữa không trung. Một tiếng động khô khốc của bánh xe gỗ lăn trên nền gạch vang lên từ phía cửa phòng. Thẩm Ngạn đã tự mình đẩy xe lăn ra ngoài hiên. Dù dải lụa trắng vẫn che mắt, nhưng khí thế lạnh lùng, uy nghiêm của hắn vẫn khiến những người có mặt phải rùng mình.
"Nhị nương, người đến đây để thăm ta, hay là đến để bắt nạt thê tử của ta?" Giọng Thẩm Ngạn không cao, nhưng uy lực vô cùng.
Giai Tuệ giật mình, nàng vội vàng chạy lại phía sau hắn, định giúp hắn đẩy xe. Nhưng Thẩm Ngạn khẽ đưa tay ra hiệu nàng dừng lại. Hắn "nhìn" về phía mẹ kế, đôi môi mỏng khẽ nhếch:
"Tây Viện là nơi tĩnh dưỡng của ta. Nếu không có việc gì quan trọng, mong Nhị nương đừng tùy tiện vào đây làm loạn. Giai Tuệ là người của ta, nàng làm gì, dùng thuốc gì, ta là người rõ nhất."
Thẩm Nhị phu nhân tức đến tím mặt, nhưng bà ta vẫn sợ khí chất của Thẩm Ngạn. Bà ta hậm hực xoay người: "Được, để ta xem các ngươi đắc ý được bao lâu! Chúng ta đi!"
Khi đoàn người đã đi khuất, không khí mới trở lại yên bình. Giai Tuệ lúc này mới thở phào, nàng đi vòng ra phía trước, nhìn Thẩm Ngạn với đôi mắt lấp lánh: "Thiếu gia... à không, Thẩm Ngạn, vừa rồi chàng ngầu thật đấy!"
Thẩm Ngạn hơi khựng lại, vành tai hắn bỗng đỏ ửng. Hắn quay xe lăn trở vào phòng, giọng nói có chút bối rối: "Vào phòng đi. Gió lạnh rồi."
Giai Tuệ cười khúc khích, nàng nhận ra rằng, người nam nhân này không hề lạnh lùng như hắn cố tỏ ra. Hắn đang dùng cách của riêng mình để bảo vệ nàng.