Đêm đó, sau khi dùng xong bữa tối, Giai Tuệ mang đến một chậu nước ấm chứa đầy lá thảo mộc. Nàng quỳ xuống bên cạnh xe lăn của Thẩm Ngạn, nhẹ nhàng vén ống quần của hắn lên.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngạn cho phép nàng chạm vào đôi chân phế liệt của mình. Hắn cảm thấy nhục nhã, cảm thấy cơ thể mình thật xấu xí, nhưng Giai Tuệ lại làm việc đó một cách rất tự nhiên. Đôi tay nàng xoa bóp từng huyệt đạo, động tác vừa phải, mang theo hơi ấm kỳ diệu.
"Sẽ hơi đau một chút, chàng chịu khó nhé." Nàng thì thầm.
Thẩm Ngạn nghiến răng, hắn không cảm thấy đau, vì đôi chân này vốn đã mất cảm giác từ lâu. Nhưng điều kỳ lạ là, khi tay nàng chạm vào, hắn cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
"Giai Tuệ..."
"Dạ?"
"Tại sao ngươi lại biết về y thuật? Cha ngươi chỉ là một thầy thuốc làng sao?" Thẩm Ngạn tò mò. Hắn cảm thấy cách nàng xoa bóp và phối thuốc không hề đơn giản.
Giai Tuệ hơi khựng lại một chút, rồi nàng lại tiếp tục công việc: "Cha ta tuy ở làng, nhưng ông có rất nhiều sách cổ. Ta từ nhỏ đã thích đọc chúng. Thẩm Ngạn, ta phát hiện ra chân của chàng không phải là không chữa được. Các mạch máu bị tắc nghẽn do chất độc từ đôi mắt truyền xuống. Nếu chúng ta kiên trì, một ngày nào đó chàng có thể đứng dậy được."
Thẩm Ngạn bàng hoàng. Những ngự y giỏi nhất đều nói hắn vô phương cứu chữa. Hắn đã từ bỏ hy vọng từ lâu. Nhưng giọng nói của nàng lại đầy vẻ tin tưởng, khiến một tia lửa nhỏ lại bùng lên trong lòng hắn.
"Ngươi... nói thật chứ?"
"Ta chưa bao giờ lừa chàng." Giai Tuệ ngẩng đầu lên, ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, làm đôi mắt nàng sáng rực như những vì sao. "Chỉ cần chàng không bỏ cuộc, ta sẽ mãi ở bên cạnh chàng."
Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, Thẩm Ngạn đột nhiên đưa tay ra. Lần này, hắn đã xác định được vị trí của nàng. Bàn tay hắn chạm nhẹ vào gò má mịn màng của Giai Tuệ. Nàng không né tránh, trái lại còn nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay hắn như một chú mèo nhỏ.
Trái tim Thẩm Ngạn lỗi một nhịp. Hắn cảm thấy bóng tối bao trùm đôi mắt mình bấy lâu nay dường như đang dần loãng đi. Có lẽ, ánh sáng không chỉ đến từ đôi mắt, mà nó đến từ chính người con gái đang quỳ bên cạnh hắn lúc này.
"Giai Tuệ, cảm ơn nàng."
Tiếng cảm ơn nhỏ như gió thoảng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Giai Tuệ mỉm cười, nàng nắm lấy tay hắn, áp chặt vào mặt mình. Đêm nay, gió vẫn thổi qua khe cửa trúc, nhưng nó không còn mang theo cái lạnh lẽo nữa, mà là hơi ấm của sự hy vọng bắt đầu đâm chồi.