Một tháng sau sự việc đó, thời tiết đã bắt đầu chuyển sang xuân. Những chồi non xanh mướt bắt đầu nhú ra trên những cành trúc già. Đây cũng là lúc sức khỏe của Thẩm Ngạn có bước tiến triển vượt bậc.
Chiều hôm đó, Giai Tuệ đang bận rộn trong bếp nhỏ của Tây Viện. Nàng đang nấu món sườn xào chua ngọt mà Thẩm Ngạn thích nhất. Tiếng mỡ sôi xèo xèo và mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian bếp. Nàng vừa làm vừa ngân nga một điệu dân ca của quê nhà, lòng tràn đầy niềm vui.
Nàng không hề hay biết, ở phía cửa bếp, một bóng dáng cao lớn đang đứng đó lặng lẽ quan sát nàng. Thẩm Ngạn không còn ngồi xe lăn. Hắn đứng vững vàng bằng chính đôi chân mình, đôi tay vịn nhẹ vào khung cửa để giữ thăng bằng. Đôi mắt hắn giờ đây đã nhìn rõ đến bảy tám phần, đủ để thấy bóng lưng nhỏ bé, đảm đang của nàng.
Hắn từ từ buông tay khỏi khung cửa. Từng bước... từng bước một. Dù bước chân vẫn còn hơi nặng nề và run rẩy, nhưng hắn đã thực sự đi được mà không cần điểm tựa. Hắn tiến lại gần phía sau Giai Tuệ.
Khi Giai Tuệ đang định với tay lấy lọ muối, một vòng tay to lớn và ấm áp bất ngờ bao bọc lấy eo nàng từ phía sau. Một lồng ngực vững chãi áp sát vào lưng nàng.
Giai Tuệ giật mình, chiếc muôi trên tay suýt rơi xuống đất. Nàng quay đầu lại, đôi mắt mở to kinh ngạc: "Thẩm... Thẩm Ngạn? Chàng tự đi vào đây sao?"
Thẩm Ngạn cúi đầu, tựa cằm lên vai nàng, giọng nói trầm thấp đầy vẻ thỏa mãn: "Phải, ta tự đi đến đây. Vì mùi thức ăn của nàng thơm quá, ta không đợi được nữa."
Giai Tuệ bỏ chiếc muôi xuống, nàng xoay người lại trong vòng tay hắn, vẫn chưa hết bàng hoàng. Nàng nhìn xuống đôi chân của hắn, rồi lại nhìn lên gương mặt đang mỉm cười rạng rỡ của hắn. Nước mắt hạnh phúc trào ra, nàng ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở.
"Chàng làm được rồi... Thẩm Ngạn, chàng đứng được rồi! Chàng đi được rồi!"
Thẩm Ngạn siết chặt nàng vào lòng, nhấc bổng nàng lên xoay một vòng ngay giữa gian bếp nhỏ ám mùi khói bếp. "Cảm ơn nàng, Giai Tuệ. Nếu không có nàng đi cùng ta trong bóng tối, ta sẽ chẳng bao giờ thấy được ánh mặt trời của ngày hôm nay."
Hắn đặt nàng xuống, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, rồi chậm rãi cúi xuống hôn lên đôi môi mà hắn đã khao khát bấy lâu. Nụ hôn mang theo vị ngọt của sự hồi sinh, vị mặn của những giọt nước mắt hạnh phúc và cả lời hứa về một tương lai tươi sáng.
Ngoài kia, gió xuân thổi qua khe cửa trúc, mang theo mầm sống mới cho cả khu vườn. Dòng sông Tử Xuyên đã không còn đóng băng, nó đang cuộn trào chảy về phía biển lớn, mang theo bóng hình của cây quý Gia Mộc mãi không rời xa.