MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 14: Cạm bẫy trong chén thuốc

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 14: Cạm bẫy trong chén thuốc

659 từ · ~4 phút đọc

Sự hồi phục thần kỳ của Thẩm Ngạn như một cái gai đâm sâu vào mắt Nhị phu nhân. Bà ta không thể ngồi yên nhìn vị trí của con trai mình bị đe dọa. Một kế hoạch thâm độc đã được vạch ra.

Sáng hôm đó, Khang thúc mang thuốc lá đến như thường lệ, nhưng lần này là một loại thuốc lá mới mà Nhị phu nhân đích thân "quan tâm" gửi tới, nói là để giúp thiếu gia nhanh chóng đứng dậy được.

Giai Tuệ đón lấy bát thuốc, khứu giác nhạy bén của một người lớn lên trong hiệu thuốc ngay lập tức nhận ra điều bất thường. Mùi hương vẫn là mùi của thảo dược thông thường, nhưng lẩn khuất trong đó là một vị chua chát cực nhẹ của cỏ Đoạn Trường — một loại độc dược nếu dùng liều lượng nhỏ lâu ngày sẽ khiến người ta liệt hoàn toàn và mất mạng sau một tháng.

Nàng khẽ nheo mắt, tâm trí xoay chuyển nhanh chóng. Nàng không vạch trần ngay lập tức. Nàng bưng bát thuốc vào phòng, nhưng thay vì đưa cho Thẩm Ngạn, nàng đổ nó vào chậu cây bên cửa sổ.

"Thẩm Ngạn, có kịch hay để xem rồi." Nàng thì thầm vào tai hắn.

Một lúc sau, Giai Tuệ cố tình chạy ra sân, gào khóc thảm thiết: "Thiếu gia! Thiếu gia người sao vậy? Người mau tỉnh lại đi!"

Tiếng kêu cứu vang động cả Thẩm phủ. Chỉ một lát sau, Nhị phu nhân cùng đoàn người hầu kéo đến với vẻ mặt đắc ý không giấu giếm. Bà ta bước vào phòng, giả bộ hốt hoảng: "Có chuyện gì vậy? Ngạn nhi làm sao?"

Giai Tuệ quỳ dưới đất, mặt đầy nước mắt (mà nàng đã dùng nước gừng làm cho đỏ hoe), tay chỉ vào bát thuốc trống không trên bàn: "Nhị phu nhân... thuốc người gửi... thiếu gia vừa uống xong đã ngất lịm, người bọt mép tràn ra... Tôi... tôi phải làm sao đây?"

Nhị phu nhân cười thầm trong lòng, bà ta bước lại gần giường, định nhìn xem "cái xác" của Thẩm Ngạn. Nhưng đúng lúc bà ta vừa cúi xuống, Thẩm Ngạn đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy. Ánh mắt hắn lạnh lùng và sắc lẹm như lưỡi kiếm, nhìn thẳng vào bà ta.

Bà ta hét lên một tiếng, ngã nhào ra đất: "Ma... ma!"

Giai Tuệ lúc này mới đứng dậy, lau nước mắt, giọng nói không còn chút run rẩy nào mà đanh thép vô cùng: "Nhị phu nhân, người sợ gì chứ? Phu quân tôi vẫn khỏe mạnh. Có điều, cây trúc bên cửa sổ sau khi 'uống' bát thuốc của người thì đã héo rũ rồi. Người có muốn giải thích một chút về loại 'thuốc quý' này không?"

Lão gia — cha của Thẩm Ngạn — cũng vừa lúc bước tới. Ông nhìn thấy cảnh tượng này, lại nhìn bát thuốc và thái độ hoảng loạn của Nhị phu nhân, liền hiểu ra tất cả. Ông giáng một cái tát trời giáng xuống mặt bà ta.

"Tiện nhân! Ngươi dám hại con ta!"

Trận náo loạn kết thúc bằng việc Nhị phu nhân bị cấm túc vĩnh viễn trong từ đường. Thẩm Ngạn nhìn Giai Tuệ, người vừa rồi còn khóc lóc thảm thiết mà giờ đã đang thản nhiên thu dọn chén bát, hắn không khỏi lắc đầu cười khổ.

"Giai Tuệ, nàng diễn kịch giỏi thật đấy. Ta suýt nữa cũng tin nàng khóc thật."

Giai Tuệ quay lại, nháy mắt tinh nghịch: "Không diễn sâu thì làm sao bắt được cáo già? Thẩm Ngạn, sau này ai dám hại chàng, ta sẽ khiến kẻ đó phải hối hận vì đã sinh ra trên đời!"

Thẩm Ngạn kéo nàng lại, hôn lên trán nàng. Hắn biết, thê tử của hắn không phải là một bông hoa yếu ớt, mà là một cây xương rồng đầy gai nhưng lại mang trong mình dòng nhựa ấm áp nhất.