MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 13: Những nét vẽ đầu tiên

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 13: Những nét vẽ đầu tiên

578 từ · ~3 phút đọc

Sau khi thị lực bắt đầu hồi phục, thế giới đối với Thẩm Ngạn như được sinh ra một lần nữa. Dù mọi thứ vẫn còn mờ ảo như nhìn qua một lớp lụa mỏng, nhưng hắn đã có thể tự mình di chuyển trong phòng mà không cần chạm tay vào vách tường. Hàng ngày, Giai Tuệ vẫn kiên trì xoa bóp và sắc thuốc cho hắn, nhưng nàng còn thêm vào một "bài tập" mới: luyện đôi tay.

"Thẩm Ngạn, chàng từng là một tài tử lừng danh, nét chữ của chàng giá đáng nghìn vàng. Bây giờ, hãy thử cầm bút lại xem sao." Giai Tuệ vừa nói vừa trải một tờ giấy tuyên thành trắng tinh lên bàn, tay kia mài mực nhẹ nhàng.

Thẩm Ngạn nhìn cây bút lông đặt trước mặt, lòng bỗng dâng lên một nỗi e dè. Đôi tay hắn đã từng cầm kiếm, từng múa bút vẽ nên giang sơn, nhưng giờ đây chúng chỉ quen với việc bám vào thành xe lăn. Hắn vươn tay, ngón tay hơi run rẩy cầm lấy cán bút trúc. Cảm giác này vừa quen thuộc vừa xa lạ đến đau lòng.

"Ta... ta sợ mình sẽ làm bẩn giấy." Hắn trầm giọng, ánh mắt mông lung nhìn về phía tờ giấy trắng.

Giai Tuệ vòng ra phía sau hắn, nàng tự nhiên đặt bàn tay nhỏ bé của mình bao bọc lấy bàn tay hắn, dẫn dắt đầu bút hạ xuống. "Đừng sợ, có ta ở đây rồi. Chàng cứ coi như đây là lần đầu tiên chúng ta cùng nhau viết nên cuộc đời mới. Nào, hãy vẽ một nhành trúc nhé?"

Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang giúp tâm trí Thẩm Ngạn bình ổn lại. Dưới sự dẫn dắt của Giai Tuệ, những nét mực đầu tiên hiện ra. Ban đầu chúng nguệch ngoạc, run rẩy, nhưng dần dần, nhờ vào trí nhớ thiên bẩm và sự nhẫn nại của nàng, một nhành trúc thanh mảnh đã hiện ra trên mặt giấy.

Thẩm Ngạn nín thở. Hắn không thể tin được mình lại có thể cầm bút một lần nữa. Hắn xoay người lại, nhìn Giai Tuệ đang đứng sát bên mình. Ở khoảng cách này, hắn có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc tơ vương trên trán nàng, thấy cả ánh mắt lấp lánh niềm vui sướng của nàng.

"Giai Tuệ, tại sao nàng lại tốt với ta đến thế?" Hắn buông bút, kéo nàng vào lòng mình.

Giai Tuệ không né tránh, nàng ngồi gọn trên đùi hắn (một việc mà trước đây nàng chẳng bao giờ dám làm vì sợ hắn đau chân), vòng tay ôm lấy cổ hắn. "Vì chàng là phu quân của ta. Vì ta thích nhìn thấy chàng cười. Thẩm Ngạn, chàng có biết lúc chàng tập trung vẽ, trông chàng đẹp đến nhường nào không?"

Thẩm Ngạn bật cười, hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương thảo mộc dịu nhẹ. "Ta chỉ muốn vẽ nàng thôi. Nhưng có lẽ phải đợi đến khi mắt ta nhìn rõ hoàn toàn, ta mới có thể lột tả hết vẻ đẹp của nàng lên giấy."

Nắng chiều tà nhuộm vàng gian phòng nhỏ. Trong sự tĩnh lặng của Tây Viện, hai trái tim như hòa làm một nhịp. Thẩm Ngạn nhận ra rằng, sự hồi phục của hắn không chỉ là nhờ thuốc, mà chính là nhờ niềm tin mà nàng đã tưới mát cho hắn mỗi ngày.