Sáng hôm sau, Thẩm Ngạn tỉnh dậy với một cảm giác rất lạ. Toàn thân hắn nhẹ bẫng, cơn đau nhức ở đôi chân dường như đã vơi đi đáng kể. Nhưng điều kinh ngạc nhất nằm ở đôi mắt.
Bên dưới dải lụa trắng, hắn không còn thấy một màu đen đặc quánh như trước nữa. Thay vào đó là một màu xám đục, và dường như có một vài tia sáng nhỏ nhoi đang cố gắng xuyên qua màn sương mù đó.
Hắn khẽ cử động tay, phát hiện Giai Tuệ đang ngủ gục bên cạnh. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của nàng, lòng hắn trào dâng một niềm xót xa khôn tả. Hắn không nỡ đánh thức nàng, nhưng sự tò mò về thế giới bên ngoài đã thôi thúc hắn. Hắn từ từ đưa tay lên, tháo dải lụa trắng trên mắt mình ra.
Khi lớp lụa cuối cùng rơi xuống, Thẩm Ngạn phải nheo mắt lại vì ánh sáng mặt trời hắt vào. Mọi thứ trước mắt hắn vẫn còn rất mờ ảo, giống như nhìn qua một lớp kính bị đọng hơi nước. Nhưng hắn có thể thấy những hình khối đại khái: chiếc bàn gỗ, lọ hoa thảo mộc nàng mới hái, và đặc biệt là... nàng.
Hắn nín thở, từ từ cúi xuống để nhìn rõ hơn. Trong màn sương mờ ấy, hắn thấy một mái tóc đen mượt hơi rối, một sống mũi nhỏ nhắn và đôi môi hồng đào đang khẽ động đậy vì giấc ngủ không yên. Nàng không lộng lẫy, không kiêu sa như Lâm Tố Nhi, nhưng khuôn mặt nàng toát ra một vẻ dịu dàng, ấm áp đến mức khiến hắn muốn khóc.
"Giai Tuệ..." Hắn khẽ gọi, giọng nói run rẩy vì xúc động.
Giai Tuệ giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, nhìn thấy Thẩm Ngạn đã tháo dải lụa, nàng hốt hoảng: "Thẩm Ngạn! Chàng không được tháo ra bây giờ, ánh sáng sẽ làm tổn thương..."
Lời nàng chưa dứt thì đã khựng lại. Nàng thấy đôi mắt của Thẩm Ngạn — vốn dĩ trước đây luôn vô hồn và đờ đẫn — giờ đây đang tập trung nhìn về phía nàng. Dù ánh mắt ấy vẫn còn chút mông lung, nhưng rõ ràng là hắn đang nhìn nàng.
"Chàng... chàng thấy ta sao?" Giai Tuệ lắp bắp, hơi thở dồn dập.
Thẩm Ngạn đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng. Hắn mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như nắng hạ: "Mờ lắm... nhưng ta thấy rồi. Giai Tuệ của ta... nàng thực sự còn đẹp hơn cả những gì ta đã tưởng tượng."
Giai Tuệ oà khóc nức nở, nàng nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy cổ hắn. Bao nhiêu vất vả, bao nhiêu lo lắng của những ngày qua đều tan biến trong khoảnh khắc này.
"Cuối cùng chàng cũng thấy rồi... Thẩm Ngạn, ta mừng quá..."
Thẩm Ngạn ôm lấy nàng, hắn cảm nhận được nước mắt nóng hổi của nàng thấm vào vai áo mình. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, nơi những khóm trúc xanh mướt đang đung đưa trong gió. Ánh sáng đã thực sự quay trở lại, không chỉ ở đôi mắt, mà là trong cuộc đời của hắn.
"Giai Tuệ, cảm ơn nàng đã không bỏ cuộc khi ta đã tự bỏ cuộc chính mình. Từ nay về sau, đôi mắt này sẽ chỉ dùng để nhìn nàng, đôi chân này sẽ chỉ dùng để đi về phía nàng."
Ánh nắng sớm mai tràn ngập căn phòng, sưởi ấm cho hai trái tim vừa cùng nhau đi qua bão táp. Gió ấm vẫn luồn qua khe cửa trúc, nhưng giờ đây, nó mang theo hương vị của hạnh phúc và sự hồi sinh mạnh mẽ.