Mấy ngày sau, một vị khách đặc biệt ghé thăm Tây Viện. Đó là một lão y sư tóc trắng xóa, người bạn tâm giao lâu năm của cha Giai Tuệ. Ông mang đến một loại dược liệu quý hiếm có tên là "Linh Tuyết Liên", loài hoa chỉ mọc trên đỉnh núi băng mười năm một lần.
"Loại thuốc này có thể đánh tan huyết ứ trong mắt và kinh mạch của chân," Lão y sư trầm ngâm nói, "nhưng dược tính của nó cực kỳ mạnh. Sau khi dùng, cơ thể sẽ như bị thiêu đốt. Nếu ý chí không vững, rất dễ gặp nguy hiểm."
Giai Tuệ nhìn Thẩm Ngạn, nàng lo lắng định nói điều gì đó nhưng Thẩm Ngạn đã dứt khoát lên tiếng: "Y sư, xin hãy kê đơn. Ta không sợ đau, ta chỉ sợ không còn thời gian để bảo vệ người ta yêu thương."
Giai Tuệ đỏ mặt trước lời khẳng định của hắn, nàng lặng lẽ đi sắc thuốc. Đêm đó, sau khi uống xong bát thuốc nồng nặc mùi hỏa dược, cơ thể Thẩm Ngạn bắt đầu nóng lên như một lò than rực lửa.
Hắn nằm trên giường, trán nóng hổi, môi khô khốc nứt nẻ. Cơn sốt ập đến như bão tố, khiến thần trí hắn trở nên mơ hồ. Giai Tuệ không rời hắn nửa bước. Nàng liên tục thay khăn lạnh trên trán hắn, dùng nước ấm lau khắp người để giảm nhiệt.
Trong cơn mê sảng, Thẩm Ngạn bắt đầu nói những lời đứt quãng.
"Đừng đi... đừng bỏ lại ta trong bóng tối..." Hắn quờ quạng đôi tay giữa không trung, khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi của một đứa trẻ bị bỏ rơi. "Mọi người đều đi hết rồi... Tố Nhi đi rồi, phụ thân cũng chán ghét ta... Giai Tuệ... nàng cũng sẽ đi phải không?"
Giai Tuệ xót xa nắm chặt lấy tay hắn, nàng áp bàn tay nóng rực của hắn lên trán mình, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay hắn.
"Ta ở đây, Thẩm Ngạn. Ta không đi đâu cả. Ta đã hứa sẽ là cây cổ thụ che chở cho dòng sông là chàng mà. Ta sẽ không bao giờ để chàng một mình."
Thẩm Ngạn dường như nghe thấy tiếng nàng, hắn hơi dịu lại, nhưng hơi thở vẫn còn rất nặng nề. Hắn lẩm bẩm: "Giai Tuệ... nàng có biết không... lần đầu tiên nàng nắm tay ta... ta đã thấy cả mùa xuân... Ta không phải... không phải người tốt... ta rất ích kỷ... ta muốn giữ nàng lại cho riêng mình..."
Giai Tuệ sững sờ. Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngạn bộc lộ tâm tư sâu kín nhất của mình. Nàng cúi xuống, hôn nhẹ lên vầng trán nóng hổi của hắn, thì thầm bên tai: "Đồ ngốc, ta vốn dĩ đã thuộc về chàng rồi. Chàng không cần phải giữ, vì ta tự nguyện không rời đi."
Suốt cả đêm đó, Giai Tuệ không ngủ. Nàng thức canh chừng hơi thở của hắn, hễ thấy hắn rên rỉ vì nóng là nàng lại dùng nước mát xoa dịu. Đến khi ánh bình minh đầu tiên ló rạng qua khe cửa trúc, cơn sốt của Thẩm Ngạn mới bắt đầu hạ nhiệt. Nàng kiệt sức, gục đầu bên cạnh giường hắn mà ngủ thiếp đi, đôi tay vẫn không rời khỏi bàn tay hắn.