Sau đêm hội hoa đăng, một luồng sinh khí mới đã thực sự thổi bùng lên trong Tây Viện. Thẩm Ngạn không còn ngồi bất động bên cửa sổ như một pho tượng cũ kỹ nữa. Thay vào đó, mỗi buổi sáng, căn phòng nhỏ lại vang lên những tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm khô khốc của gỗ.
Giai Tuệ đã nhờ Khang thúc làm cho Thẩm Ngạn hai thanh xà ngang bằng gỗ chắc chắn dọc theo vách tường. Đây là "đường tập đi" mà nàng tự tay thiết kế.
"Chàng sẵn sàng chưa?" Giai Tuệ đứng bên cạnh, đôi tay nàng mở rộng, sẵn sàng đỡ lấy hắn bất cứ lúc nào.
Thẩm Ngạn hít một hơi thật sâu. Hắn dùng đôi tay khỏe mạnh của mình bấu chặt vào thanh xà gỗ, gân xanh nổi đầy trên cánh tay. Hắn đang cố gắng dồn sức nặng của cả cơ thể lên đôi chân vốn đã héo rũ bấy lâu nay. Một luồng đau đớn chạy dọc từ thắt lưng xuống lòng bàn chân, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hắn, thấm đẫm dải lụa trắng che mắt.
"Đừng vội, Thẩm Ngạn. Chậm thôi, tin vào ta." Giọng Giai Tuệ run run, nàng xót xa nhìn hắn chịu đựng đau đớn, nhưng nàng biết mình không được phép bảo hắn dừng lại.
Thẩm Ngạn nghiến răng đến mức phát ra tiếng "ken két". Hắn dùng toàn bộ ý chí để điều khiển cái chân trái vốn đã có chút cảm giác. Một centimet... hai centimet... Hắn đã thực sự nhấc mình ra khỏi chiếc xe lăn. Cơ thể hắn run bần bật như một chiếc lá trước gió. Đôi chân không chịu nổi sức nặng, chúng mềm nhũn ra như bông.
"Rầm!"
Thẩm Ngạn ngã quỵ xuống sàn nhà. Chiếc xe lăn bị đẩy văng ra một đoạn. Hắn nằm đó, hơi thở đứt quãng, lòng tự trọng của một thiên tài kiêu ngạo lại một lần nữa bị tổn thương sâu sắc.
"Đáng chết!" Hắn đấm mạnh tay xuống đất, giọng nói nghẹn ngào vì uất ức. "Ta vẫn chỉ là một phế nhân! Giai Tuệ, nàng nhìn xem, ta thậm chí không đứng vững nổi quá ba nhịp thở!"
Giai Tuệ không nói gì, nàng lặng lẽ tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh hắn. Nàng không thương hại, không khóc lóc, mà nhẹ nhàng nâng đôi bàn tay đang trầy xước của hắn lên, áp vào má mình.
"Vừa rồi chàng đã đứng được năm nhịp thở, Thẩm Ngạn ạ. Ta đã đếm." Nàng thì thầm, giọng nói chứa chan sự ngưỡng mộ chân thành. "Một năm qua chàng chỉ ngồi một chỗ, giờ đây chàng đã có thể đứng lên, dù chỉ là vài giây, đó đã là một kỳ tích rồi. Đừng mắng bản thân mình, vì chàng là người anh hùng vĩ đại nhất mà ta từng thấy."
Thẩm Ngạn sững lại. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ làn da nàng, cảm nhận được nhịp tim bình thản của nàng. Cơn giận dữ trong hắn bỗng chốc tan biến. Hắn thở dài, tựa đầu vào vai nàng, mùi hương thảo mộc thanh khiết lại bao vây lấy hắn, làm dịu đi nỗi đau thể xác.
"Nàng không thấy ta phiền phức sao?"
"Có chứ, chàng phiền lắm." Giai Tuệ cười khúc khích, nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn. "Chàng phiền đến mức khiến ta cả ngày chỉ muốn nghĩ xem làm món gì ngon cho chàng, làm sao để chàng vui. Cho nên, vì sự phiền phức đáng yêu này, chàng phải đứng lên cho ta xem, nghe rõ chưa?"
Thẩm Ngạn không nhịn được mà mỉm cười. Hắn nắm lấy tay nàng, mượn sức của nàng để ngồi dậy. Ngày hôm đó, hắn ngã thêm mười hai lần nữa, nhưng mỗi lần ngã, hắn đều nghe thấy tiếng cổ vũ của nàng. Trong bóng tối của mình, Thẩm Ngạn nhận ra rằng, dù hắn có ngã bao nhiêu lần, chỉ cần nàng còn đứng đó, hắn nhất định sẽ tìm thấy đường về phía ánh sáng.