MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 9: Đêm hội hoa đăng

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 9: Đêm hội hoa đăng

508 từ · ~3 phút đọc

Mấy ngày sau là tết Nguyên Tiêu. Cả thành trấn ngập trong sắc đỏ của đèn lồng và tiếng pháo nổ rộn rã. Giai Tuệ muốn đưa Thẩm Ngạn ra ngoài hóng gió. Lúc đầu hắn kịch liệt từ chối vì không muốn người ta nhìn mình bằng ánh mắt thương hại trên chiếc xe lăn. Nhưng trước sự nài nỉ và cả màn "giận dỗi" đáng yêu của Giai Tuệ, hắn đành thỏa hiệp.

Nàng chuẩn bị cho hắn một bộ y phục màu xanh đậm thêu vân mây, thắt lại dải lụa trắng trên mắt hắn một cách gọn gàng. Giai Tuệ cũng mặc một bộ váy mới màu hồng nhạt, trông nàng xinh xắn như một bông hoa vừa chớm nở.

Nàng đẩy xe lăn đưa hắn dạo bước trên phố phường náo nhiệt. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng trẻ con nô đùa, mùi kẹo hồ lô ngọt lịm... tất cả khiến Thẩm Ngạn cảm thấy mình như đang trở lại với cuộc sống thực tại.

Họ dừng lại trước một gốc cây cổ thụ lớn treo đầy những dải lụa đỏ cầu nguyện.

"Thẩm Ngạn, chàng có muốn cầu nguyện gì không?" Giai Tuệ hào hứng hỏi.

Thẩm Ngạn im lặng một lát, rồi hắn nói: "Ta muốn nàng được bình an."

"Chỉ vậy thôi sao? Chàng không cầu cho đôi mắt hay đôi chân của mình sao?"

Hắn lắc đầu, nắm lấy tay nàng: "Nếu có nàng ở bên cạnh, dù mắt không thấy, chân không đi, ta vẫn thấy thế gian này rất đẹp. Nhưng nếu nàng không bình an, dù ta có là thiên tài như trước kia, cuộc sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì."

Giai Tuệ nghe xong, sống mũi bỗng cay cay. Nàng lấy một dải lụa đỏ, viết tên của hai người lên đó rồi cố gắng kiễng chân treo thật cao trên cành cây.

"Ta đã ước rồi." Nàng quay lại, mỉm cười rạng rỡ. "Ta ước rằng sang năm, chúng ta sẽ cùng nhau đi bộ đến đây, không cần xe lăn này nữa. Lúc đó, chàng sẽ tự tay treo dải lụa cho ta."

Thẩm Ngạn không nói gì, hắn chỉ siết chặt tay nàng. Dưới ánh sáng lung linh của hàng ngàn chiếc đèn lồng, hắn thầm hứa với lòng mình: Giai Tuệ, dù có phải trải qua bao nhiêu đau đớn của việc châm cứu và tập luyện, ta nhất định sẽ thực hiện lời ước này của nàng.

Trên đường về, tuyết lại bắt đầu rơi lất phất. Giai Tuệ sợ hắn lạnh, nàng cởi chiếc khăn quàng cổ của mình quàng thêm cho hắn. Thẩm Ngạn kéo nàng ngồi vào lòng mình trên chiếc xe lăn chật chội, để nàng tựa đầu vào vai hắn.

"Nàng mệt rồi, cứ nghỉ một chút đi. Có ta ở đây."

Chiếc xe lăn từ từ lăn bánh trên con đường phủ đầy tuyết trắng, để lại phía sau hai hàng vệt bánh xe song song, giống như cuộc đời của hai người từ nay về sau sẽ luôn gắn kết, không bao giờ tách rời.