MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Ấm Luồn Qua Khe Cửa TrúcChương 8: Người cũ không mời mà đến

Gió Ấm Luồn Qua Khe Cửa Trúc

Chương 8: Người cũ không mời mà đến

799 từ · ~4 phút đọc

Tin tức Thẩm Ngạn có dấu hiệu hồi phục không hiểu sao lại lọt ra ngoài. Sự yên bình của Tây Viện một lần nữa bị phá vỡ, nhưng lần này không phải bởi mẹ kế, mà là bởi một người mà Thẩm Ngạn chưa bao giờ muốn nhắc tới: Lâm Tố Nhi — vị hôn thê cũ đã dứt khoát hủy hôn ngay sau khi hắn gặp nạn.

Trưa hôm đó, Giai Tuệ đang bận rộn trong bếp nấu món cháo lá sen thì nghe thấy tiếng xôn xao ngoài sân. Nàng lau tay vào tạp dề, bước ra ngoài thì thấy một thiếu nữ xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy, đeo trang sức lấp lánh đang đứng giữa sân, nhìn căn phòng cũ kỹ với vẻ ái ngại và khinh khỉnh.

"Ngươi là ai?" Lâm Tố Nhi nhìn Giai Tuệ từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ dò xét.

"Tôi là thê tử của Thẩm Ngạn. Chẳng hay tiểu thư là ai?" Giai Tuệ bình thản đáp, nàng nhận ra ngay người này không đơn giản.

Lâm Tố Nhi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự kiêu kỳ của một tiểu thư khuê các: "Thê tử? À, là cô nương xung hỉ đó sao? Ta là Lâm Tố Nhi, là... bạn thanh mai trúc mã của Ngạn ca ca. Ta nghe nói huynh ấy có chút khởi sắc nên đến thăm."

Nói rồi, không đợi Giai Tuệ mời, Lâm Tố Nhi đã tự ý bước vào phòng.

Thẩm Ngạn đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách chữ nổi mà Giai Tuệ vừa làm cho hắn. Nghe tiếng bước chân và mùi hương phấn hoa nồng nặc, chân mày hắn nhíu lại thật sâu.

"Ngạn ca ca!" Lâm Tố Nhi thốt lên đầy cảm thương, nàng ta chạy lại định nắm lấy tay hắn. "Nhìn huynh gầy đi nhiều quá, Tố Nhi nhìn mà lòng đau như cắt."

Thẩm Ngạn lạnh lùng rụt tay lại, giọng nói như đóng băng: "Lâm tiểu thư, giữa ta và cô đã không còn quan hệ gì từ ngày cô gửi tờ hôn thú trả lại Thẩm gia. Mời cô giữ tự trọng."

Sắc mặt Lâm Tố Nhi hơi biến đổi, nhưng nàng ta vốn là người giỏi diễn kịch, lập tức nước mắt ngắn dài: "Huynh vẫn còn trách muội sao? Lúc đó là cha muội ép buộc, muội phận nữ nhi làm sao dám cãi lời? Một năm qua không đêm nào muội không nhớ về huynh..."

Giai Tuệ đứng ở cửa, chứng kiến toàn bộ màn kịch này. Nàng không hề tức giận hay ghen tuông lồng lộn. Nàng đi vào, nhẹ nhàng đặt chén trà nóng xuống bàn, rồi tự nhiên đứng phía sau Thẩm Ngạn, đặt tay lên vai hắn như một cách khẳng định chủ quyền thầm lặng.

"Lâm tiểu thư, phu quân của tôi cần sự yên tĩnh để tĩnh dưỡng. Những chuyện quá khứ đã qua thì cứ để nó ngủ yên đi. Hiện tại, anh ấy có tôi chăm sóc rồi, tiểu thư không cần phải 'đau lòng' thêm nữa đâu."

Lâm Tố Nhi nhìn bàn tay của Giai Tuệ đặt trên vai Thẩm Ngạn, lại nhìn thấy Thẩm Ngạn không hề có ý bài xích, trái lại còn khẽ nghiêng đầu về phía Giai Tuệ, lòng nàng ta bùng lên một ngọn lửa đố kỵ.

"Một cô gái quê mùa như ngươi thì biết gì về cách chăm sóc đại thiếu gia? Ngươi có biết huynh ấy thích gì, ghét gì không? Ngươi có biết huynh ấy từng là một thiên tài kiêu ngạo thế nào không?"

Thẩm Ngạn đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời nàng ta: "Nàng ấy biết những gì ta cần nhất bây giờ. Đó là sự chân thành và một bát canh ấm, chứ không phải những lời giả dối muộn màng. Lâm tiểu thư, mời về cho."

Sự dứt khoát của Thẩm Ngạn khiến Lâm Tố Nhi không còn mặt mũi nào ở lại. Nàng ta hậm hực dậm chân, lườm Giai Tuệ một cái sắc lẹm rồi bỏ đi.

Căn phòng trở lại yên tĩnh. Giai Tuệ thở phào, nàng định rút tay lại thì Thẩm Ngạn đã nhanh hơn, hắn nắm lấy tay nàng, kéo nàng ra phía trước.

"Nàng ghen sao?" Hắn hỏi, giọng nói có chút ý cười trêu chọc.

Giai Tuệ đỏ mặt, nàng bĩu môi: "Ai thèm ghen chứ? Ta chỉ là không thích người ta làm phiền lúc chàng đang điều trị thôi. Với lại... nhìn cô ta trang điểm đậm như thế, chắc chắn là không biết nấu ăn rồi."

Thẩm Ngạn bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên sau một năm, hắn cười sảng khoái đến vậy. Hắn kéo tay nàng áp vào má mình, thì thầm: "Phải, nàng nấu ăn là ngon nhất. Ta chỉ cần nàng thôi."