Thành phố S vào tháng Sáu, không khí nóng hầm hập như thể muốn vắt kiệt chút hơi ẩm cuối cùng trong phổi con người. Những tòa nhà chọc trời bằng kính phản chiếu ánh mặt trời chói chang, tạo nên một mê cung ánh sáng lộng lẫy nhưng cũng đầy lạnh lẽo.
Lâm Diệc Trình đứng nép mình dưới bóng râm của một trạm xe buýt, trên vai đeo chiếc túi vải bạt đã sờn cạnh. Bên trong là vài cây cọ vẽ và một tuýp màu xanh đại dương đã cạn phân nửa. Cậu nhìn dòng người qua lại hối hả, cảm giác mình giống như một sinh vật lạ lẫm lạc bước từ vùng biển Hải Nam nghèo nàn vào giữa chốn phù hoa này.
Hôm nay là buổi triển lãm tranh mang tên "Vọng" — một cơ hội hiếm hoi mà người thầy giáo cũ đã dùng chút danh tiếng cuối cùng để giành cho cậu.
"Diệc Trình, em có tài, đừng để vùng biển nghèo đó chôn vùi đôi tay này," lời thầy vẫn văng vẳng bên tai.
Cậu thở dài, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã giặt đến bạc màu, chậm rãi bước vào sảnh lớn của Trung tâm Nghệ thuật Thành phố. Không gian bên trong mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa công suất lớn, mùi nước hoa cao cấp của những vị khách thượng lưu thoang thoảng trong không trung, khiến Lâm Diệc Trình có chút không thích nghi kịp.
Cậu đứng trước bức tranh của chính mình — một bức họa về bờ biển Hải Nam lúc hoàng hôn, nơi những con sóng xô vào bờ cát vắng lặng. Một màu sắc đơn độc, buồn bã nhưng cũng vô cùng kiên cường.
Đúng lúc đó, đám đông phía cửa ra vào bỗng trở nên xôn xao.
"Thẩm tổng đến rồi!"
"Người của tập đoàn Thẩm thị sao lại đến đây? Chẳng phải họ chỉ quan tâm đến sàn chứng khoán thôi à?"
Trái tim Lâm Diệc Trình bỗng khựng lại một nhịp. Cái họ "Thẩm" ở thành phố này không thiếu, nhưng người có thể khiến cả sảnh đường này nín thở chỉ có một.
Cậu cứng đờ người, không dám quay đầu lại. Tiếng giày da nện trên sàn đá hoa cương đều đặn, mỗi bước chân như giẫm lên dây thần kinh mỏng manh nhất của cậu. Mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo nhưng đầy nam tính dần bao trùm lấy không gian phía sau lưng. Đó là mùi hương mà năm năm trước, cậu đã từng vùi mặt vào ngực người ấy để hít hà mỗi đêm đông.
"Bức tranh này... bán bao nhiêu?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn đặc đặc trưng vang lên ngay sát bên tai. Lâm Diệc Trình thấy sống lưng mình lạnh toát. Năm năm qua đi, âm thanh này dường như chưa từng thay đổi, vẫn đủ sức khiến mọi phòng tuyến trong cậu tan thành mây khói.
Cậu chậm rãi quay người lại, đối diện với đôi mắt sâu thăm thẳm như vực tối của Thẩm Sách.
Hắn cao hơn trước, bờ vai rộng lớn che khuất cả ánh đèn phía trên, gương mặt sắc sảo hơn, và đôi mắt ấy... không còn chút ấm áp nào dành cho cậu nữa. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và một tia giễu cợt cay đắng.
"Thẩm... Thẩm tổng." Lâm Diệc Trình khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ, giọng cậu run rẩy như cánh chim trước bão.
Thẩm Sách nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Hóa ra là họa sĩ Lâm. Tôi còn tưởng em đã tan biến cùng cái làng chài nghèo nàn nào đó ở Hải Nam rồi chứ. Không ngờ lại có ngày thấy em ở đây, dùng những kỷ niệm cũ để kiếm tiền."
Câu nói như một cái tát vô hình giáng vào mặt Lâm Diệc Trình. Cậu mím chặt môi, đôi bàn tay giấu sau lưng siết chặt lấy vạt áo.
"Thẩm tổng quá lời rồi. Đây chỉ là công việc."
"Công việc?" Thẩm Sách tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức nguy hiểm. Hắn cúi xuống, hơi thở nóng hổi vờn nhẹ trên vành tai trắng ngần của cậu: "Năm đó em chê tôi nghèo, chê tôi không cho em được tương lai tốt đẹp nên mới đòi chia tay để đi tìm 'công việc' này sao?"
Lâm Diệc Trình ngước mắt lên, trong đáy mắt thoáng qua một tia đau đớn tột cùng nhưng nhanh chóng bị cậu nén lại. Hắn không biết. Hắn mãi mãi không biết năm đó cậu đã phải đối mặt với điều gì.
"Phải," cậu lạnh lùng đáp, "Ai cũng muốn hướng về nơi cao hơn. Thẩm tổng bây giờ chẳng phải cũng rất thành đạt sao?"
Ánh mắt Thẩm Sách chợt tối sầm lại. Hắn đột ngột vươn tay, không màng đến việc đang ở chốn đông người, nắm chặt lấy cổ tay gầy gò của cậu. Lực đạo lớn đến mức Lâm Diệc Trình phải khẽ rên lên một tiếng nhỏ.
"Lâm Diệc Trình, em vẫn giỏi nhất là việc dùng những lời cay nghiệt để đâm vào tim người khác." Hắn nghiến răng nói, "Nhưng em quên mất một điều, bây giờ em không còn quyền rời đi theo cách em muốn nữa."
Hắn quay sang trợ lý phía sau, ra lệnh bằng giọng điệu không cho phép phản kháng: "Mua hết toàn bộ tranh của buổi triển lãm hôm nay. Đặc biệt là những bức của Lâm Diệc Trình. Tôi muốn chúng được treo ở phòng ngủ của tôi."
Lâm Diệc Trình bàng hoàng: "Thẩm Sách, anh điên rồi! Anh mua chúng làm gì?"
Thẩm Sách cúi sát vào mặt cậu, nhìn vào đôi mắt đang dao động dữ dội kia, thì thầm: "Tôi mua chúng để nhắc nhở bản thân rằng, có những thứ dù đã vỡ nát, tôi vẫn có cách buộc nó phải nguyên vẹn trước mặt mình. Kể cả em."
Hắn buông tay cậu ra, lấy một chiếc khăn tay màu đen lau nhẹ những đầu ngón tay vừa chạm vào cậu, rồi vứt chiếc khăn vào thùng rác ngay bên cạnh. Hành động đó mang theo sự sỉ nhục lẫn chiếm hữu cực độ.
Thẩm Sách xoay người rời đi, tà áo măng tô đen phất phơ trong gió điều hòa, để lại Lâm Diệc Trình đứng trơ trọi giữa sảnh đường. Cổ tay cậu đỏ ửng vì bị siết chặt, nhưng cơn đau đó chẳng thấm tháp gì so với vết nứt đang toác rộng ra trong lòng ngực.
Hải Nam xa xôi, những con sóng bạc đầu dường như đang gào thét trong ký ức. Lâm Diệc Trình biết, những ngày bình yên ngắn ngủi của cậu đã chính thức kết thúc từ giây phút này.
Đêm đó, Thành phố S đổ mưa rào.
Lâm Diệc Trình ngồi trong căn phòng trọ chưa đầy 15 mét vuông, nhìn trần nhà ẩm mốc. Điện thoại trên bàn rung lên, một tin nhắn từ số lạ nhưng cậu thuộc lòng từng con số:
"Ngày mai, 8 giờ sáng, mang theo cọ vẽ đến biệt thự Thẩm gia. Tôi muốn em vẽ trực tiếp lên tường phòng tôi. Nếu không đến, buổi triển lãm của thầy em sẽ biến mất hoàn toàn vào ngày kia."
Cậu nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Thẩm Sách không còn là chàng trai hay cười dưới bóng dừa năm ấy nữa. Hắn giờ đây là một con báo săn mồi, mà cậu chính là con mồi duy nhất hắn muốn hành hạ đến chết đi sống lại.