MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió biển và Trăng sángChương 2: GIAM CẦM TRONG ÁNH SÁNG

Gió biển và Trăng sáng

Chương 2: GIAM CẦM TRONG ÁNH SÁNG

1,863 từ · ~10 phút đọc

Đêm ở thành phố S chưa bao giờ thực sự là bóng tối. Những ánh đèn neon đủ màu sắc xuyên qua lớp cửa kính mỏng manh của căn phòng trọ, hắt lên gương mặt tái nhợt của Lâm Diệc Trình những vệt sáng loang lổ. Cậu nằm nghiêng trên chiếc giường đơn chật hẹp, điện thoại vẫn nắm chặt trong tay, màn hình đã tắt ngóm từ lâu nhưng tin nhắn của Thẩm Sách như những con chữ bằng sắt nung, đóng dấu vào tâm trí cậu.

8 giờ sáng. Biệt thự Thẩm gia.

Lâm Diệc Trình khẽ cử động bả vai đau nhức. Cả đêm cậu không ngủ, tâm trí cứ trôi dạt về những ngày hè ở Hải Nam năm ấy. Khi đó, Thẩm Sách chưa phải là "Thẩm tổng" cao cao tại thượng. Anh chỉ là một chàng trai thành phố với làn da hơi trắng quá mức so với những thanh niên làng chài, vì một lần nổi loạn mà bỏ nhà đi bụi, cuối cùng lạc bước đến tận vùng biển nghèo nàn nơi cậu sinh sống.

Ngày đó, họ đã cùng nhau chia đôi một quả dừa ngọt lịm, cùng nhau chạy trốn cơn mưa rào bất chợt dưới những tàu lá chuối xanh mướt. Ánh mắt Thẩm Sách lúc ấy nhìn cậu, trong trẻo và chân thành đến mức Diệc Trình từng tin rằng, chỉ cần có tình yêu, khoảng cách giữa thành phố S và Hải Nam sẽ chẳng bao giờ tồn tại.

Nhưng thực tại đã cho cậu một cái tát đau đớn.

Sáng hôm sau, Lâm Diệc Trình xuất hiện trước cổng biệt thự Thẩm gia đúng giờ. Đây là một khu biệt thự biệt lập nằm trên đồi, nơi có thể thu trọn cả sự phồn hoa của thành phố vào tầm mắt. Cánh cổng sắt đen nặng nề từ từ mở ra, giống như miệng của một con quái thú đang chờ đợi nuốt chửng con mồi.

Quản gia đưa cậu lên tầng cao nhất. Dọc theo hành lang dài hun hút, Lâm Diệc Trình thấy tim mình đập liên hồi. Cho đến khi cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, cậu hít vào một hơi lạnh buốt.

Căn phòng rộng lớn mang tông màu xám lạnh và đen chủ đạo. Nó không có lấy một chút hơi ấm của sự sống, hệt như chủ nhân của nó. Thẩm Sách đang ngồi bên bàn làm việc cạnh cửa sổ, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm lụa đen lỏng lẻo, để lộ một phần vòm ngực rắn rỏi và xương quai xanh sắc sảo. Hắn đang lật xem một tập tài liệu, khói từ điếu thuốc trên gạt tàn sứ bay lên, làm nhòe đi gương mặt lạnh lùng ấy.

"Đến rồi?" Thẩm Sách không ngẩng đầu, giọng nói trầm khàn pha lẫn chút mệt mỏi sau một đêm dài.

"Tôi đến để vẽ." Lâm Diệc Trình đứng ở cửa, tay siết chặt quai túi vải, không muốn tiến thêm dù chỉ một bước.

Thẩm Sách lúc này mới từ từ ngước mắt lên. Hắn nhìn cậu từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở đôi giày vải cũ kỹ dính chút bụi đường của cậu, rồi lại chuyển lên gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi kia. Hắn đứng dậy, bước chân trần trên thảm lông mềm mại, từng bước một tiến về phía cậu.

"Tôi nói là vẽ lên tường, nhưng không phải bức tường này." Thẩm Sách dừng lại ngay trước mặt cậu, mùi thuốc lá hòa lẫn mùi sữa tắm vị bạc hà xộc vào mũi Diệc Trình. Hắn đưa tay lên, ngón trỏ thô ráp khẽ mơn trớn cánh môi hơi khô của cậu, "Tôi muốn em vẽ lại biển Hải Nam. Ngay tại đây, nơi tôi có thể nhìn thấy mỗi khi tỉnh giấc."

Lâm Diệc Trình né tránh cái chạm của hắn, giọng run run: "Biển ở đó không đẹp như anh tưởng đâu. Nó nghèo và mặn mòi. Nó không hợp với căn phòng này."

"Hợp hay không là do tôi quyết định." Thẩm Sách bỗng nắm lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt hắn đỏ vằn những tia máu, chứa đựng một sự điên cuồng bị kìm nén, "Cũng giống như việc em thuộc về nơi này, Lâm Diệc Trình. Năm đó em chạy đi mà không ngoảnh đầu lại, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?"

"Thẩm Sách, anh buông ra... đau..."

Thẩm Sách chẳng những không buông mà còn ghì chặt hơn. Hắn đẩy cậu lùi lại, ép sát vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Khoảng cách gần đến mức Diệc Trình có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối phương thông qua lớp áo sơ mi mỏng.

"Đau sao? Cơn đau này bằng một phần nghìn nỗi nhục nhã tôi chịu đựng năm đó không?" Thẩm Sách cười lạnh, bàn tay kia bắt đầu không an phận mà trượt xuống gáy cậu, bóp nhẹ, "Em vì tiền mà rời bỏ tôi, vậy giờ tôi cho em tiền, em phải trả lại cho tôi cái gì đây?"

Lâm Diệc Trình nhắm chặt mắt, nước mắt chực trào: "Tôi không vì tiền..."

"Nói dối!" Thẩm Sách gầm nhẹ, hắn cúi xuống, thô bạo ngậm lấy môi cậu.

Cái hôn này không có một chút dịu dàng, nó chỉ toàn là sự trừng phạt và chiếm hữu. Thẩm Sách như muốn nuốt chửng hơi thở của cậu, đầu lưỡi hắn càn quét mọi ngóc ngách, mang theo vị đắng của thuốc lá và vị chát của hận thù. Lâm Diệc Trình nghẹt thở, hai tay cậu yếu ớt đẩy ngực hắn nhưng chỉ giống như gãi ngứa cho một con mãnh thú.

Hắn một tay khống chế hai cổ tay cậu đỉnh đầu, tay còn lại bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi của cậu. Không gian trở nên nóng rực một cách bất thường. Những âm thanh va chạm da thịt, tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Sách và tiếng thút thít nhỏ nhoi của Diệc Trình đan xen vào nhau.

"Đừng... Thẩm Sách... làm ơn..."

Thẩm Sách dừng lại ở hõm cổ của cậu, hơi thở nóng hổi phả vào làn da nhạy cảm. Hắn nhìn vết đỏ mình vừa tạo ra trên cổ cậu, ánh mắt tối sầm lại. Sự khao khát và hận thù trong lòng hắn đang cấu xé lẫn nhau. Hắn muốn bẻ gãy đôi cánh của cậu, muốn giam cầm cậu ở đây mãi mãi, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu, tim hắn vẫn thắt lại một cách đau đớn.

Hắn đột ngột buông cậu ra, hơi thở vẫn còn chưa ổn định.

"Vẽ đi." Hắn xoay lưng lại, giọng nói lạnh đến thấu xương, "Vẽ cho đến khi nào tôi hài lòng. Nếu không, em đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này."

Lâm Diệc Trình ngã ngồi xuống sàn, hơi thở dồn dập, chiếc sơ mi bung cúc để lộ bờ vai trắng ngần run rẩy. Cậu nhìn bóng lưng cô độc của Thẩm Sách, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Người đàn ông này, rốt cuộc là yêu cậu hay hận cậu đến mức này?

Cậu run rẩy mở túi đồ nghề, lấy ra những tuýp màu xanh đại dương. Cậu bắt đầu phác họa những nét đầu tiên lên bức tường xám xịt. Mỗi nét cọ như một lời xin lỗi không thể thốt ra, mỗi mảng màu như một mảng ký ức về Hải Nam tươi đẹp năm nào.

Thẩm Sách không rời đi, hắn ngồi lại bàn làm việc, nhưng ánh mắt không còn đặt trên tài liệu mà đóng đinh vào bóng dáng gầy gò đang miệt mài bên bức tường. Hắn thấy cậu cẩn thận pha màu, thấy đôi vai cậu thỉnh thoảng khẽ run lên vì mỏi, thấy cái cách cậu tập trung đến mức cắn chặt môi dưới.

Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Sách có cảm giác như họ đang quay trở lại căn chòi lá ven biển năm ấy. Chỉ có điều, căn chòi đó đầy nắng và gió, còn nơi này chỉ có sự lạnh lẽo của đồng tiền và những tổn thương sâu hoắm.

Hắn đứng dậy, đi đến phía sau cậu, nhìn bức tranh đang dần hình thành. Một bờ biển với những con sóng bạc đầu, nhưng lạ thay, trên bãi cát lại có hai cái bóng mờ nhạt nắm tay nhau.

"Xóa đi." Thẩm Sách lạnh lùng lên tiếng.

Lâm Diệc Trình sững người, quay đầu lại nhìn hắn: "Tại sao?"

"Hai cái bóng đó không tồn tại nữa." Thẩm Sách đưa tay quẹt ngang qua mảng màu còn chưa kịp khô, làm nhòe đi hình ảnh hai người nắm tay nhau, "Trong thế giới của tôi, chỉ có em và tôi, không có chúng ta của ngày xưa."

Lâm Diệc Trình nhìn mảng màu bị bôi bẩn, trái tim như bị bóp nghẹt. Cậu im lặng, cúi đầu, dùng cọ quét một lớp màu đậm che đi vết nhơ đó. Cậu biết, Thẩm Sách muốn cậu hiểu rằng: quá khứ đã chết, và sự trói buộc hiện tại mới là thực tại duy nhất.

Cả ngày hôm đó, không ai nói với ai câu nào. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên tường là âm thanh duy nhất phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ.

Đến chiều muộn, khi ánh hoàng hôn của thành phố S bắt đầu len lỏi qua khe cửa, bức tranh đã hoàn thiện được một phần ba. Lâm Diệc Trình vì kiệt sức và đói mà hoa mắt, đôi tay cậu run rẩy không thể cầm vững cọ vẽ.

Thẩm Sách đột ngột đi tới, giật lấy cây cọ trong tay cậu vứt xuống sàn.

"Đủ rồi. Đi tắm, rồi ra ăn cơm."

"Tôi muốn về nhà..." Lâm Diệc Trình thầm thì.

"Nhà?" Thẩm Sách nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ, "Từ hôm nay, nơi này là nhà của em. Tôi đã cho người dọn hết đồ đạc từ căn phòng trọ tồi tàn của em về đây rồi."

Lâm Diệc Trình bàng hoàng ngẩng lên: "Anh... anh không có quyền làm thế!"

"Ở thành phố S này, tôi có quyền làm bất cứ điều gì tôi muốn." Thẩm Sách cúi xuống, ghé sát vào tai cậu, hơi thở mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối, "Em nợ tôi mạng sống, nợ tôi tình cảm, nợ tôi năm năm ròng rã. Lâm Diệc Trình, dùng cả đời này để trả đi."

Nói rồi, hắn bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa, mặc cho cậu phản kháng, đi thẳng về phía phòng tắm. Cậu sợ hãi co rúm người lại, nhưng sức lực của một họa sĩ quanh năm chỉ cầm cọ làm sao địch nổi một người đàn ông trưởng thành luôn tràn đầy sức mạnh.

Cánh cửa phòng tắm khép lại, che khuất đi bức tranh biển Hải Nam đang dang dở trên tường. Trong không gian kín đáo, tiếng nước chảy bắt đầu vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ám muội và tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Thành phố S vẫn hoa lệ, nhưng trong căn biệt thự này, một cuộc chiến của tình yêu và dục vọng chỉ mới bắt đầu.