Ánh nắng ban mai của thành phố S không có vị mặn của muối biển như ở Hải Nam. Nó nhạt nhẽo và xuyên qua lớp rèm lụa đắt tiền, rọi thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Lâm Diệc Trình.
Cậu tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị một cỗ xe lu nghiến qua. Cơn đau âm ỉ từ thắt lưng truyền đến đại não khiến cậu khẽ rên rỉ. Khi cậu cố gắng ngồi dậy, tấm chăn lông vũ trượt xuống, để lộ những dấu vết đỏ thẫm rải rác trên làn da trắng sứ — minh chứng cho trận "cuồng phong" đêm qua. Thẩm Sách nhìn thì lạnh lùng, nhưng trên giường lại như một con thú đói khát lâu ngày, mỗi cái chạm đều như muốn khảm cậu vào xương máu.
Bên cạnh giường, vị trí của Thẩm Sách đã trống lạnh từ lâu. Lâm Diệc Trình nhìn quanh căn phòng rộng lớn, cảm giác lạc lõng bóp nghẹt lấy tim cậu. Đây không phải là nơi cậu thuộc về, nhưng cậu cũng không còn đường lui.
Cửa phòng khẽ mở, một người giúp việc trẻ tuổi bưng một chiếc khay bạc tiến vào, giọng nói nhỏ nhẹ: "Lâm tiên sinh, ngài tỉnh rồi. Thẩm tổng dặn ngài phải dùng bữa sáng ngay, sau đó mới được tiếp tục vẽ."
Lâm Diệc Trình nhìn bát cháo hải sản nghi ngút khói trên khay, đồng tử khẽ co lại. Đó là cháo cá mú — món ăn đặc sản của vùng biển Hải Nam quê cậu. Ở cái thành phố S tấc đất tấc vàng này, tìm được một bát cháo mang hương vị dân dã, mộc mạc như thế này chắc chắn không phải chuyện ngẫu nhiên.
Cậu cầm thìa, đưa một miếng vào miệng. Vị ngọt của cá tươi, vị cay nồng của tiêu và chút thơm đặc trưng của hành lá khiến hốc mắt cậu chợt cay xè. Thẩm Sách vẫn nhớ. Hắn vẫn nhớ ngày trước ở làng chài, mỗi khi cậu đổ bệnh, hắn lại vụng về nhóm bếp, thổi củi đến đỏ cả mặt chỉ để nấu cho cậu một bát cháo tương tự.
"Cậu ấy đâu rồi?" Diệc Trình khàn giọng hỏi.
"Thẩm tổng đang ở phòng làm việc phía dưới. Ngài ấy nói nếu ngài không ăn hết, ngài ấy sẽ trực tiếp lên 'giúp' ngài ăn."
Câu nói mang tính đe dọa đầy ẩn ý khiến Diệc Trình rùng mình. Cậu hiểu cái "giúp" của Thẩm Sách mang nghĩa gì. Cậu cúi đầu, im lặng ăn hết bát cháo như một đứa trẻ ngoan ngoãn.
Mười phút sau, Diệc Trình thay một bộ quần áo mới mà Thẩm Sách đã chuẩn bị sẵn — một chiếc áo len mỏng màu xanh nhạt và quần tây trắng, chất vải mềm mại như nước, khác hẳn với những bộ đồ vải thô cậu thường mặc. Cậu đi đến trước bức tường còn dang dở, cầm cọ lên, nhưng tâm trí lại đặt ở cánh cửa phòng làm việc tầng dưới.
Hơn 1500 chữ của một chương truyện không chỉ nằm ở hành động, mà còn ở những khoảng lặng giữa hai tâm hồn.
Lâm Diệc Trình bắt đầu vẽ. Lần này, cậu không vẽ sóng to gió lớn. Cậu vẽ một rặng dừa xanh mướt che bóng cho một con đường mòn nhỏ. Đó là con đường dẫn ra bãi biển, nơi mà năm năm trước, Thẩm Sách đã nắm tay cậu, thề thốt rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không bao giờ buông tay.
"Nét vẽ của em hôm nay có vẻ buồn hơn hôm qua."
Giọng nói của Thẩm Sách vang lên ngay phía sau. Cậu không nghe thấy tiếng bước chân của hắn, có lẽ vì thảm quá dày, hoặc vì hắn vốn dĩ luôn như một bóng ma ám ảnh cuộc đời cậu.
Thẩm Sách đã thay một bộ vest chỉnh tề, chuẩn bị đi làm. Hắn đứng đó, tay đút túi quần, dáng vẻ của một bậc đế vương nhìn xuống thần dân. Nhưng khi ánh mắt hắn quét qua những vệt đỏ trên cổ áo Diệc Trình, sự lạnh lùng ấy thoáng chốc tan biến, thay vào đó là một tia dục vọng lẫn xót xa kín đáo.
Hắn tiến lại gần, cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu, ép cậu buông cọ.
"Tay em run quá." Thẩm Sách nói, thanh âm trầm thấp, "Nghỉ ngơi đi."
"Tôi muốn vẽ cho xong để được đi..."
"Đi đâu?" Thẩm Sách ngắt lời, lực tay đột ngột tăng mạnh, "Tôi đã nói rồi, em không còn nơi nào để đi cả. Căn phòng trọ đó đã bị trả lại, đồ đạc của em đều ở đây. Thậm chí là... những bức thư cũ em giấu dưới gối, tôi cũng giữ cả rồi."
Diệc Trình sững sờ, mặt cắt không còn một giọt máu: "Anh... anh lục lọi đồ của tôi?"
Thẩm Sách không trả lời trực tiếp. Hắn lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy vàng ố, đã bị vò nát rồi vuốt phẳng lại nhiều lần. Đó là mảnh giấy ghi số điện thoại của hắn năm xưa, thứ mà Diệc Trình luôn giữ bên mình như một bùa hộ mệnh suốt 5 năm qua.
"Giữ cái này để làm gì? Để nhắc nhở bản thân rằng em đã tàn nhẫn thế nào sao?" Thẩm Sách dí sát mảnh giấy vào mắt cậu, giọng hắn run lên vì giận dữ, "Lâm Diệc Trình, em nói em vì tiền, nhưng em lại sống trong cái ổ chuột đó, dùng loại màu vẽ rẻ tiền nhất, giữ lại mảnh giấy rách nát này... Em rốt cuộc đang diễn kịch cho ai xem?"
Lâm Diệc Trình nghẹn lời. Cậu không thể nói. Cậu làm sao có thể nói rằng năm đó mẹ cậu bị ung thư giai đoạn cuối, người của Thẩm gia đã đến tận giường bệnh, quẳng vào mặt cậu một xấp chi phiếu và nói rằng sự hiện diện của cậu là vết nhơ trên con đường thăng tiến của Thẩm Sách? Cậu làm sao nói được rằng cậu đã dùng số tiền đó để mẹ được ra đi thanh thản, và cái giá phải trả là sự căm hận của người đàn ông cậu yêu nhất đời?
"Tôi không diễn kịch." Cậu cúi đầu, mái tóc dài che khuất đôi mắt sũng nước, "Tôi chỉ là... tiếc một mảnh giấy thôi."
Thẩm Sách bật cười, một nụ cười đầy cay đắng. Hắn bất chợt ôm chầm lấy cậu từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít một hơi thật sâu.
"Em lúc nào cũng nói dối. Nhưng cơ thể em thì không." Hắn thì thầm, bàn tay to lớn luồn vào trong áo cậu, mơn trớn vùng bụng phẳng lì, "Đêm qua, em đã gọi tên anh. Không phải Thẩm tổng, mà là A Sách. Diệc Trình, em vẫn còn yêu anh, đúng không?"
Cả cơ thể Diệc Trình đông cứng lại. "A Sách" — cái tên ấy như một chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức đầy nắng và gió của Hải Nam. Cậu muốn phủ nhận, muốn đẩy hắn ra, nhưng hơi ấm từ lồng ngực hắn lan tỏa khiến cậu tham luyến không nỡ rời. Cậu giống như một kẻ sắp chết khát giữa sa mạc, dù biết vũng nước trước mặt có thể là ảo ảnh hoặc thuốc độc, vẫn muốn lao vào.
Hắn xoay người cậu lại, nâng cằm cậu lên và đặt vào đó một nụ hôn. Nụ hôn này không còn thô bạo như tối qua, nó mang theo sự cầu khẩn, sự nồng nàn và một chút nâng niu như thể cậu là báu vật dễ vỡ nhất thế gian.
Hắn hôn lên mắt cậu, vị mặn của nước mắt thấm vào đầu lưỡi.
"Đừng vẽ nữa." Thẩm Sách thì thầm giữa những nụ hôn, "Hôm nay tôi xin nghỉ. Tôi sẽ đưa em đi mua họa cụ mới. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, ở thành phố S này. Em chỉ cần ở bên cạnh tôi, những thứ khác cứ để tôi lo."
Diệc Trình nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu và thâm tình của hắn, lòng cậu rối bời. Đây là "sủng" hay là một hình thức giam cầm hoa lệ hơn?
Buổi chiều, Thẩm Sách thực sự đưa cậu đến cửa hàng họa cụ lớn nhất thành phố. Hắn không nhìn giá tiền, chỉ cần thấy cậu chạm tay vào loại cọ nào, hắn liền ra lệnh cho nhân viên gói lại toàn bộ. Sự sủng ái vô độ này khiến những người xung quanh không khỏi ngoái nhìn, thầm ghen tị với "chàng trai may mắn" đi bên cạnh tổng tài Thẩm thị.
Nhưng Diệc Trình chỉ thấy lòng mình nặng trĩu. Cậu đứng trước một bộ màu dầu cao cấp, ngón tay vuốt nhẹ lên vỏ hộp bằng gỗ sồi.
"Thích không?" Thẩm Sách đứng ngay sau lưng cậu, tay vòng qua eo cậu một cách tự nhiên.
"Nó quá đắt... Tôi vẽ không hết."
"Em cứ vẽ đi. Vẽ hết tôi lại mua. Vẽ hỏng tôi cũng mua." Thẩm Sách hôn nhẹ lên tóc cậu, "Tôi muốn bù đắp cho năm năm em phải dùng những thứ tồi tàn kia."
Trên đường về, chiếc xe sang trọng chạy dọc bờ sông của thành phố S. Gió đêm lùa vào cửa sổ xe, mang theo hơi lạnh của nước. Diệc Trình nhìn ra ngoài, bỗng nhiên cậu thấy một người bán hàng rong đang bán những chiếc vòng tay làm từ vỏ ốc biển — thứ rẻ tiền mà ở Hải Nam đâu đâu cũng có.
"Dừng xe!" Cậu thốt lên.
Thẩm Sách nhíu mày nhưng vẫn ra lệnh cho tài xế dừng lại. Diệc Trình chạy xuống, mua một chiếc vòng vỏ ốc đơn sơ nhất. Cậu quay lại xe, chìa chiếc vòng ra trước mặt Thẩm Sách.
"A Sách, anh còn nhớ không? Anh từng nói vỏ ốc này chứa đựng tiếng nói của biển cả."
Thẩm Sách nhìn chiếc vòng rẻ tiền trong bàn tay trắng trẻo của cậu, ánh mắt hắn chợt dịu lại, rồi nhanh chóng trở nên thâm trầm. Hắn cầm lấy chiếc vòng, không đeo vào tay mà siết chặt nó trong lòng bàn tay đến mức những cạnh sắc của vỏ ốc đâm vào da thịt.
"Anh nhớ." Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói chắc nịch, "Anh nhớ tất cả. Vì vậy, em đừng hòng mong anh buông tha cho em."
Đêm đó, trong biệt thự Thẩm gia, bức tranh trên tường đã có thêm màu sắc. Nhưng ở một góc khuất của bức tranh, Lâm Diệc Trình đã bí mật vẽ một đóa hoa nhỏ xíu — hoa nhài biển, loài hoa chỉ nở ở Hải Nam, tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng và kiên cường.
Cậu biết, cuộc chiến giữa họ chỉ mới bắt đầu. Thẩm Sách muốn dùng tiền bạc và sự sủng ái để cầm tù cậu, còn cậu, lại đang dùng sự dịu dàng và những ký ức vụn vặt để cảm hóa con mãnh thú trong lòng hắn.
Gương vỡ có thể lành bằng keo, nhưng vết nứt của lòng người chỉ có thể lành bằng hơi ấm của sự thật. Và sự thật về 5 năm trước, Diệc Trình quyết định sẽ chôn giấu nó thêm một chút nữa, cho đến khi cậu chắc chắn rằng Thẩm Sách yêu cậu đủ nhiều để không vì sự thật ấy mà tổn thương thêm lần nữa.