Thành phố S về đêm như một viên kim cương đa diện, lấp lánh nhưng góc cạnh.
Lâm Diệc Trình đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ của biệt thự, nhìn người trong gương mà cảm thấy xa lạ. Chiếc áo sơ mi lụa màu đen cao cấp ôm sát lấy cơ thể mảnh mai, hàng khuy bằng đá sapphire tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Thẩm Sách đứng phía sau cậu, thắt lại chiếc cà vạt cho chính mình, đôi mắt hắn qua mặt gương không rời khỏi bóng hình của Diệc Trình dù chỉ một giây.
"Em không thích hợp với những nơi này." Diệc Trình khẽ nói, giọng cậu trầm xuống như tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá đêm vắng.
Thẩm Sách bước tới, đặt tay lên vai cậu, lực tay vững chãi: "Em không cần thích hợp với nơi đó, em chỉ cần đứng bên cạnh anh. Mọi thứ khác, không ai dám nói nửa lời."
Tối nay là tiệc kỷ niệm của Hiệp hội Tài chính Thành phố S — nơi tụ họp của những kẻ nắm giữ vận mệnh kinh tế của cả vùng. Việc Thẩm Sách mang theo một "người lạ" không rõ lai lịch chính là một gáo nước lạnh tạt vào giới truyền thông và những tiểu thư khuê các đang nhắm đến chiếc ghế phu nhân họ Thẩm.
Khi chiếc Rolls-Royce dừng lại trước sảnh khách sạn Grand Hyatt, ánh đèn flash từ cánh phóng viên nổ ra liên hồi. Thẩm Sách xuống xe trước, hắn không vội vàng bước đi mà đứng lại, vòng tay chờ đợi Diệc Trình. Cậu hít một hơi thật sâu, đặt bàn tay hơi run rẩy vào khuỷu tay hắn.
Vừa bước vào sảnh tiệc, không khí sang trọng và mùi rượu vang đắt tiền bao trùm lấy họ. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng ngầm.
"Đó là ai vậy? Trông lạ quá, không giống người trong giới chúng ta." "Nghe nói là một họa sĩ nghèo, Thẩm tổng đang bao nuôi cậu ta." "Chỉ là một món đồ chơi thôi mà, Thẩm Sách trước giờ vốn dĩ đâu có động lòng với ai."
Những lời cay độc ấy lọt vào tai Diệc Trình. Cậu cụp mắt, cố gắng giữ cho sống lưng thật thẳng. Đôi bàn tay cậu vốn dĩ chỉ quen cầm cọ vẽ, giờ đây phải cầm lấy ly Champagne lạnh buốt, cảm giác lạc lõng đến tận cùng.
Thẩm Sách dường như cảm nhận được sự bất an của cậu. Hắn không đi tiếp khách, cũng không buông tay cậu ra. Hắn dùng thân hình cao lớn của mình như một bức tường vững chãi, che chắn cho cậu khỏi những ánh nhìn soi mói.
"Đừng nghe." Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cậu, hơi thở ấm nóng làm dịu đi cái lạnh của không khí điều hòa, "Ở đây, chỉ có anh mới là người quyết định em là ai."
Đúng lúc đó, một người phụ nữ sang trọng với chiếc váy đuôi cá đỏ rực tiến lại gần. Đó là Tống Giai Kỳ — con gái tập đoàn đối tác lớn nhất của Thẩm thị, người luôn được xem là "môn đăng hộ đối" với Thẩm Sách.
"Sách, anh đến muộn đấy." Cô ta mỉm cười điệu đà, rồi ánh mắt sắc lẹm lướt qua Diệc Trình, "Và đây là...?"
"Lâm Diệc Trình. Người của tôi." Thẩm Sách trả lời ngắn gọn, hai chữ "người của tôi" thốt ra một cách tự nhiên nhưng mang theo sức nặng ngàn cân.
Tống Giai Kỳ khẽ biến sắc, nụ cười trên môi trở nên gượng gạo: "Hóa ra là họa sĩ Lâm. Tôi có nghe danh, những bức tranh về biển của cậu... có vẻ hơi thiếu hơi thở thượng lưu nhỉ? Nó mộc mạc quá, sợ là không hợp với tường nhà họ Thẩm."
Diệc Trình khẽ mím môi, cậu định lên tiếng thì Thẩm Sách đã siết nhẹ eo cậu, lạnh lùng đáp trả: "Nhà tôi thiếu nhất là sự mộc mạc, nên tranh của Diệc Trình chính là thứ vô giá nhất. Tống tiểu thư nếu không hiểu về nghệ thuật, tốt nhất đừng bình phẩm tùy tiện."
Sự bảo vệ công khai của Thẩm Sách khiến cả sảnh tiệc im bặt. Tống Giai Kỳ tức giận bỏ đi, nhưng trước khi đi, cô ta để lại một cái nhìn đầy thâm hiểm.
Buổi tiệc kéo dài trong sự ngột ngạt đối với Diệc Trình. Khi Thẩm Sách bị một nhóm đối tác vây quanh để bàn về dự án cảng biển mới, Diệc Trình xin phép ra ban công để hít thở không khí.
Gió đêm từ sông thổi vào, mang theo chút vị ẩm ướt. Cậu tựa người vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến bận rộn bên dưới. Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên phía sau, không phải là giọng của Thẩm Sách, mà là một giọng nói già nua nhưng đầy uy quyền.
"Cậu vẫn chưa từ bỏ ý định trèo cao sao, Lâm tiểu tử?"
Diệc Trình quay lại, toàn thân cứng đờ. Đó là quản gia lâu năm của Thẩm gia, người 5 năm trước đã thay mặt cha Thẩm Sách đem tờ chi phiếu đến bệnh viện.
"Tôi..."
"Năm đó cậu nhận tiền để cứu mẹ mình, đó là một giao dịch sòng phẳng." Ông lão nhìn cậu bằng ánh mắt khinh miệt, "Bây giờ Thẩm Sách đang ở đỉnh cao sự nghiệp, nếu cậu còn chút liêm sỉ, hãy tự mình rời đi trước khi ông chủ ra tay. Cậu nghĩ sự sủng ái nhất thời này kéo dài được bao lâu? Với hắn, cậu chỉ là một vết sẹo cũ cần được xoa dịu, không phải là người đồng hành."
Từng câu chữ như những nhát dao rạch vào vết thương chưa bao giờ lành hẳn trong lòng Diệc Trình. Cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở đến mức phải bám chặt lấy thành lan can. Đúng lúc đó, Thẩm Sách bước ra.
Thấy quản gia đứng đó, ánh mắt Thẩm Sách trở nên sắc lẹm: "Ông nói gì với cậu ấy?"
"Thưa thiếu gia, tôi chỉ nhắc nhở Lâm tiên sinh về vị trí của mình." Quản gia cúi đầu, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
"Vị trí của cậu ấy là ở bên cạnh tôi. Sau này nếu tôi còn thấy ông tiếp cận cậu ấy, đừng trách tôi không nể tình nghĩa lâu năm." Thẩm Sách gằn giọng.
Hắn nắm lấy tay Diệc Trình, kéo cậu đi thẳng ra khỏi buổi tiệc, bỏ mặc những ánh mắt kinh ngạc phía sau.
Vừa vào trong xe, Thẩm Sách liền kéo vách ngăn với tài xế lên. Không gian trở nên kín mít và ám muội. Hắn xoay người Diệc Trình lại, ép cậu vào góc ghế da, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ và khao khát.
"Hắn ta đã nói gì? Hắn nhắc lại chuyện năm đó đúng không?"
Diệc Trình không nói, nước mắt cậu lặng lẽ rơi xuống, thấm vào chiếc áo sơ mi đen đắt giá. Cậu thấy mình thật thảm hại, dù có khoác lên người nhung lụa, cậu vẫn chỉ là một kẻ mang nợ trong mắt người đời.
"Nói cho anh biết!" Thẩm Sách gầm nhẹ, hắn hôn thô bạo lên những giọt nước mắt của cậu, "Tại sao em luôn giữ im lặng? Tại sao em không bao giờ giải thích? Em có biết 5 năm qua anh hận em thế nào, nhưng lại yêu em đến phát điên không?"
Thẩm Sách không đợi cậu trả lời, hắn bắt đầu xé toạc chiếc cà vạt của mình, rồi thô bạo hôn lên môi cậu. Nụ hôn mang theo vị đắng của rượu vang và vị mặn của nước mắt. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao đi giữa phố thị, Thẩm Sách dùng sự chiếm hữu thể xác để xua tan đi nỗi sợ hãi mất mát trong lòng mình.
Hắn lột bỏ lớp áo lụa bóng bẩy của cậu, để lộ cơ thể run rẩy dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt vào qua cửa kính đen.
"Em là của anh... Lâm Diệc Trình, dù là 5 năm trước hay bây giờ, em cũng đừng hòng chạy thoát."
Hắn ấn cậu xuống ghế, đôi bàn tay mạnh mẽ vuốt ve từng tấc da thịt. Cảnh tượng lúc này vừa thô bạo vừa mang một vẻ đẹp tàn khốc của sự dục vọng đỉnh điểm. Diệc Trình cong người, tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt bởi nụ hôn của hắn. Cậu cảm nhận được sự cứng rắn của hắn, sự nóng bỏng của hắn, và cả sự tuyệt vọng của hắn.
Hắn đi vào cậu một cách dứt khoát, không báo trước, khiến cậu đau đớn đến mức bật khóc thành tiếng. Nhưng ngay sau đó là cảm giác lấp đầy mãnh liệt. Trong nhịp xe rung lắc, hai cơ thể quấn lấy nhau như những dây leo khô héo tìm thấy nguồn nước. Thẩm Sách hôn lên vai cậu, lên vết sẹo nhỏ trên lưng cậu, mỗi cái chạm đều như một lời thề nguyền.
"Anh yêu em... Diệc Trình... nói yêu anh đi..."
Trong cơn mê loạn, Diệc Trình ôm chặt lấy cổ hắn, vùi mặt vào bả vai rộng lớn ấy, nức nở: "Yêu anh... em vẫn luôn yêu anh... A Sách..."
Chiếc xe dừng lại dưới hầm biệt thự, nhưng cuộc hoan lạc vẫn chưa kết thúc. Thẩm Sách bế cậu lên, trong tình trạng hai người vẫn còn dính chặt lấy nhau, đi thẳng vào thang máy riêng.
Đêm đó, trong căn phòng ngủ có bức tranh biển Hải Nam, Thẩm Sách đã sủng ái cậu đến mức tận cùng. Hắn không cho cậu ngủ, hắn bắt cậu phải nhìn vào bức tranh, bắt cậu phải thừa nhận rằng dù biển có rộng lớn đến đâu, cậu cũng chỉ có thể trôi dạt vào bến đỗ duy nhất là hắn.
Khi bình minh hé rạng, Diệc Trình kiệt sức nằm trong lòng Thẩm Sách. Hắn vuốt ve mái tóc đẫm mồ hôi của cậu, ánh mắt dịu dàng đến lạ thường. Hắn rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim với mặt dây là một mảnh vỏ ốc nhỏ được chế tác tinh xảo.
"Anh đã định tặng em cái này từ 5 năm trước." Hắn đeo nó vào cổ cậu, "Bây giờ, không ai có thể chia cắt chúng ta nữa."
Diệc Trình sờ vào mảnh vỏ ốc lạnh lẽo trên ngực, lòng cậu chợt dâng lên một dự cảm bất an. Sự sủng ái này quá lớn, quá nặng nề, khiến cậu sợ rằng khi sự thật về tờ chi phiếu năm xưa hoàn toàn bị phơi bày, tình yêu này có còn đủ sức để chống đỡ hay không?
Nhưng ít nhất là lúc này, trong căn phòng ngập mùi hương của tình ái và màu vẽ, cậu cảm thấy mình thực sự đã trở về nhà.