Thành phố S sau cơn mưa đêm qua như được gột rửa, sạch sẽ đến mức lạnh lùng. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm, nhảy nhót trên tấm lưng trần của Lâm Diệc Trình. Cậu khẽ động đậy, cơn đau từ hạ thân vẫn còn âm ỉ, nhưng bên cạnh đã không còn hơi ấm quen thuộc.
Thẩm Sách luôn như vậy, một kẻ cuồng công việc, nhưng cũng là kẻ cuồng chiếm hữu.
Diệc Trình ngồi dậy, sợi dây chuyền bạch kim có mặt vỏ ốc khẽ chạm vào da thịt, mang theo cái lạnh tinh khiết. Cậu nhìn bức tranh trên tường, rặng dừa ở Hải Nam đã được vẽ xong phần ngọn, xanh mướt và tràn đầy sức sống, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt của căn phòng này.
Cửa phòng bật mở, không phải người giúp việc, mà là Thẩm Sách. Hắn đã thay bộ đồ thể thao đơn giản, trên tay bưng một bát thuốc bắc nghi ngút khói.
"Dậy rồi thì uống cái này đi." Thẩm Sách ngồi xuống cạnh giường, giọng nói đã mất đi vẻ sắc lạnh của đêm qua, chỉ còn lại sự trầm thấp dịu dàng.
Diệc Trình nhăn mũi: "Thuốc gì vậy? Em không bệnh."
"Thuốc bổ máu." Thẩm Sách đưa thìa lên miệng thổi nhẹ rồi đưa đến tận môi cậu, "Đêm qua em ngất đi mấy lần, cơ thể quá yếu. Đừng để anh phải dùng biện pháp mạnh để ép em uống."
Diệc Trình nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự kiên định của hắn, đành nhắm mắt uống cạn. Vị thuốc đắng nghét đọng lại nơi đầu lưỡi, nhưng ngay sau đó, một viên kẹo ngọt lịm được Thẩm Sách nhét vào miệng cậu.
"Ngọt không?" Hắn hỏi, ngón tay cái khẽ vuốt ve khóe môi cậu.
"Ngọt." Diệc Trình khẽ gật đầu, lòng bỗng chốc mềm nhũn.
Sự dịu dàng đột ngột của Thẩm Sách luôn khiến cậu sợ hãi. Nó giống như một liều thuốc tê, làm cậu quên đi những vết thương cũ, quên đi khoảng cách địa vị và cả những bí mật đang đè nặng trong lòng.
"Hôm nay anh không đến công ty sao?" Diệc Trình hỏi để phá vỡ bầu không khí ám muội.
"Lát nữa anh phải đi họp, nhưng chiều nay sẽ về sớm đưa em đi bác sĩ kiểm tra tổng quát." Thẩm Sách đặt bát xuống, ôm lấy eo cậu, vùi đầu vào bụng cậu, giọng nói hơi nghẹn lại, "Diệc Trình, em gầy quá. Năm năm qua, rốt cuộc em đã sống thế nào?"
Câu hỏi ấy khiến Diệc Trình chết lặng. Cậu sống thế nào? Sống bằng việc vẽ những bức tranh rẻ tiền cho khách du lịch ở cảng, sống bằng việc nhịn ăn để mua thuốc cho mẹ, sống bằng việc mỗi đêm nhìn về hướng Bắc—nơi có thành phố S, nơi có người đàn ông này.
"Em sống rất tốt." Cậu nói dối, bàn tay vuốt ve mái tóc cứng của hắn, "Hải Nam nhiều cá, nhiều nắng, không thiếu thốn gì cả."
Thẩm Sách không nói gì, nhưng vòng tay hắn siết chặt hơn. Hắn biết cậu nói dối, nhưng hắn không nỡ vạch trần. Hắn chỉ hận chính mình năm đó đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cậu, để cậu phải một mình lăn lộn giữa dòng đời.
Buổi chiều, khi Thẩm Sách vừa rời đi không lâu, quản gia lên báo có người tìm Lâm Diệc Trình.
Cậu xuống phòng khách, thấy một người đàn ông mặc áo phông sờn màu, chân đi dép tông, làn da sạm nắng vì gió biển đang đứng ngơ ngác giữa sự sang trọng của biệt thự. Đó là A Hải, người bạn thân nhất của cậu ở làng chài Hải Nam.
"Diệc Trình! Là cậu thật sao?" A Hải mừng rỡ reo lên, định chạy lại ôm cậu nhưng nhìn thấy bộ quần áo đắt tiền trên người Diệc Trình, anh ta chợt khựng lại, vẻ mặt đầy bối rối.
"A Hải? Sao anh biết tôi ở đây?" Diệc Trình vừa mừng vừa lo.
"Tôi lên thành phố tìm việc, tình cờ thấy hình cậu trên tờ tạp chí triển lãm tranh, hỏi thăm mãi mới biết địa chỉ này." A Hải gãi đầu, rồi hạ thấp giọng, ánh mắt thoáng chút u buồn, "Diệc Trình à, tôi đến để giao cho cậu cái này. Trước khi mẹ cậu mất, bà ấy có gửi tôi giữ hộ một phong thư, dặn là khi nào cậu có cuộc sống ổn định thì mới được đưa."
Tim Diệc Trình đập thình thịch. Cậu run rẩy nhận lấy phong thư đã ố vàng.
"Còn nữa..." A Hải ngập ngừng, "Mấy người ở làng nói... năm đó cậu bỏ đi theo thiếu gia nhà giàu, họ chửi cậu dữ lắm. Nhưng tôi biết cậu không phải hạng người đó. Cậu bán cả nhà, cả đất để chữa bệnh cho mẹ, tiền đó đâu phải của ai cho không, đúng không?"
"A Hải, đừng nói nữa." Diệc Trình tái mặt, cậu nhìn lên cầu thang, sợ Thẩm Sách bất thình lình trở về.
"Tôi nói thật mà! Số tiền cậu kiếm được từ việc bán bức tranh tổ truyền của gia đình, cộng với việc cậu đi làm thuê quần quật đêm ngày... À, còn chuyện cậu hiến thận cho người ta để lấy tiền phẫu thuật cho mẹ nữa, Diệc Trình, cậu điên rồi sao?"
Rắc.
Tiếng động nhỏ phát ra từ phía hành lang. Diệc Trình và A Hải cùng quay lại. Thẩm Sách đứng đó tự bao giờ, gương mặt hắn trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây chứa đầy sự kinh hoàng và đau đớn tột độ. Hắn đã bỏ quên tài liệu nên quay về lấy, không ngờ lại nghe thấy những lời này.
"Cậu nói gì?" Thẩm Sách bước từng bước nặng nề xuống cầu thang, giọng hắn run rẩy đến không thành tiếng, "Hiến thận? Bán tranh? Cậu ta... cậu ta làm những việc đó từ bao giờ?"
A Hải thấy người đàn ông quyền uy này toát ra khí thế đáng sợ, liền run cầm cập: "Thì... thì 5 năm trước, lúc mẹ Diệc Trình bị bệnh nặng. Cậu ấy không muốn nhận tiền của ai cả, nên mới..."
"A Hải! Anh về đi!" Diệc Trình hét lên, nước mắt đã giàn giụa.
Thẩm Sách đi tới, nắm lấy vai Diệc Trình, xoay cậu lại. Hắn không nói lời nào, thô bạo vén vạt áo len của cậu lên. Ở mạn sườn trái, một vết sẹo dài mờ nhạt nằm im lìm trên làn da trắng. Năm năm qua, mỗi khi ân ái, hắn chỉ nghĩ đó là vết thương do tai nạn ở làng chài mà cậu từng kể qua loa. Hắn chưa bao giờ nghĩ...
"Lâm Diệc Trình!" Thẩm Sách gầm lên, âm thanh vỡ vụn như tiếng pha lê rơi xuống sàn đá, "Em điên rồi! Tại sao không nói với anh? Tại sao lại dùng cơ thể mình để đổi lấy tiền? Tiền của anh đâu? Số tiền nhà anh đưa cho em đâu?"
Diệc Trình ngã quỵ xuống sàn, che mặt khóc nức nở: "Em không lấy! Em đã ném nó xuống biển ngay trước mặt quản gia nhà anh! Em có thể nghèo, nhưng em không bán đứng tình yêu của chúng ta... Thẩm Sách, anh hiểu không? Em không thể dùng tiền của anh để cứu mẹ, vì như thế tình yêu này sẽ trở nên nhơ bẩn!"
Thẩm Sách đứng lặng người. Thế giới quan của hắn hoàn toàn sụp đổ. Suốt 5 năm qua, hắn hận cậu vì nghĩ cậu là kẻ hám lợi, hắn dùng sự hận thù đó để hành hạ cậu, để chiếm hữu cậu một cách cực đoan. Nhưng hóa ra, người tàn nhẫn nhất không phải cậu, mà là hắn và gia đình hắn.
Hắn quỳ xuống, ôm chặt lấy thân hình gầy gò đang run rẩy của cậu vào lòng. Thẩm Sách khóc, những giọt nước mắt của người đàn ông nắm trong tay cả huyết mạch kinh tế thành phố S rơi xuống vai áo cậu, nóng hổi và xót xa.
"Anh xin lỗi... Diệc Trình... anh là thằng khốn..."
Cảnh tượng ấy vô cùng đau đớn nhưng cũng đầy tính nghệ thuật. Giữa phòng khách tráng lệ, hai con người từng tổn thương nhau sâu sắc đang ôm lấy nhau, gột rửa đi những hiểu lầm bằng nước mắt.
Tối hôm đó, biệt thự Thẩm gia chìm trong một bầu không khí khác hẳn. Không còn sự áp chế, không còn những lời mỉa mai.
Thẩm Sách tự tay tắm rửa cho Diệc Trình. Hắn chạm vào vết sẹo bên sườn cậu với sự trân trọng và đau đớn khôn cùng. Hắn hôn lên đó, nụ hôn chứa đựng lời tạ tội và sự sủng ái vô bờ bến.
Hắn bế cậu lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi mở phong thư mà mẹ cậu để lại. Bên trong chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc: "Trình Trình, nếu con tìm thấy hạnh phúc thực sự, hãy tha thứ cho quá khứ. Mẹ đi rồi, biển sẽ ôm lấy mẹ, con phải sống vì mình."
Diệc Trình nhìn dòng chữ của mẹ, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cậu nhìn sang Thẩm Sách, người đàn ông đang ngồi bần thần bên cạnh, tay vẫn nắm chặt tay cậu không rời.
"A Sách, đừng tự trách nữa." Cậu khẽ thầm thì.
Thẩm Sách quay lại, leo lên giường, kéo cậu vào lòng mình, bao bọc cậu bằng hơi ấm của hắn.
"Từ nay về sau, anh sẽ không để em chịu bất cứ tổn thương nào nữa. Bất cứ ai chạm vào em, anh sẽ khiến họ phải trả giá." Ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh—hắn đang nói đến những kẻ ở Thẩm gia đã ép buộc cậu năm đó.
"Anh muốn làm gì?" Diệc Trình lo lắng.
"Anh sẽ đưa em về Hải Nam." Thẩm Sách hôn lên trán cậu, "Chúng ta sẽ sửa lại ngôi nhà cũ, anh sẽ mua lại toàn bộ vùng biển đó cho em. Em thích vẽ biển, anh sẽ xây cho em một phòng tranh ngay sát bờ cát."
"Nhưng công việc của anh..."
"Tiền bạc và quyền lực, anh có đủ rồi. Bây giờ, anh chỉ cần em."
Đêm ấy, họ lại làm tình. Nhưng lần này, nó không còn là sự trừng phạt. Nó là sự giao hòa của hai linh hồn sau cơn bão lớn. Thẩm Sách dịu dàng đến mức khiến Diệc Trình cảm thấy mình như một miếng ngọc quý được hắn nâng niu trong lòng bàn tay.
Hơi thở của họ hòa quyện, tiếng sóng vỗ trong bức tranh trên tường dường như cũng trở nên êm dịu hơn.
Gương vỡ cuối cùng đã được gắn lại. Dù vẫn còn vết nứt, nhưng chính những vết nứt ấy lại là nơi ánh sáng của sự thật chiếu qua, làm cho tình yêu của họ trở nên lấp lánh và kiên cường hơn bao giờ hết.
Hải Nam, ngày trở về không còn xa.