MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió biển và Trăng sángChương 6: KHI SÓNG BIỂN LẶNG LẼ TRÀN VỀ

Gió biển và Trăng sáng

Chương 6: KHI SÓNG BIỂN LẶNG LẼ TRÀN VỀ

1,551 từ · ~8 phút đọc

Đêm ấy, thành phố S dường như cũng cảm nhận được nỗi đau đang âm ỉ trong căn biệt thự trên đồi. Mưa đã tạnh, nhưng hơi nước vẫn còn bám mờ mịt trên những tấm kính cường lực cao lớn, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ã bên ngoài.

Bên trong phòng ngủ, ánh đèn vàng ấm áp được vặn nhỏ hết mức, chỉ đủ để soi rõ hai bóng hình đang lồng vào nhau trên chiếc giường rộng lớn. Thẩm Sách không ngủ. Hắn tựa lưng vào thành giường, để Lâm Diệc Trình gối đầu lên ngực mình. Một bàn tay hắn luồn vào mái tóc mềm mại của cậu, bàn tay kia vẫn không thôi mơn trớn, vuốt ve một cách thành kính lên vùng da thịt có vết sẹo bên mạn sườn trái.

Hắn chạm vào đó nhẹ đến mức như sợ chỉ cần mạnh tay một chút, nỗi đau từ quá khứ sẽ lại bùng lên, thiêu cháy người thiếu niên mà hắn yêu hơn cả mạng sống.

"Diệc Trình..." Thẩm Sách khẽ gọi, giọng hắn khàn đặc vì dư âm của những giọt nước mắt.

Lâm Diệc Trình vốn dĩ đã lơ mơ ngủ, nghe thấy tiếng gọi liền khẽ cựa mình. Cậu rúc sâu hơn vào lồng ngực ấm áp của hắn, hơi thở đều đặn phả lên làn da Thẩm Sách.

"Em đây..."

"Đừng bao giờ... giấu anh bất cứ điều gì nữa, có được không?"

Thẩm Sách cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu cậu. Hắn thấy lồng ngực mình trống rỗng vô cùng khi nghĩ về việc suốt năm năm qua, trong khi hắn dùng hận thù để làm động lực vươn lên, dùng sự giận dữ để che đậy nỗi nhớ, thì người này lại đang âm thầm chịu đựng sự tàn phá của bệnh tật và cái nghèo. Hắn hận sự cao ngạo của mình, hận cái tháp ngà của sự giàu sang đã che mắt hắn.

Lâm Diệc Trình mở mắt, nhìn vào bóng tối mờ ảo của căn phòng. Cậu vươn tay, những ngón tay thon dài chạm vào gương mặt sắc sảo của Thẩm Sách, lướt qua sống mũi cao và dừng lại ở đôi môi đang mím chặt.

"A Sách, em không muốn giấu anh. Em chỉ là... sợ anh sẽ hối hận vì đã yêu một người không có gì trong tay như em. Em sợ tình cảm của chúng ta bị mang ra cân đo bằng những tờ chi phiếu."

Cậu thở dài, giọng nói mộc mạc như tiếng gió biển Hải Nam: "Ở quê em, khi sóng lớn đánh vào bờ, người dân sẽ đợi cho sóng lặng mới ra khơi. Lúc đó, em chỉ nghĩ rằng mình cần phải đợi cho cơn bão trong gia đình anh đi qua. Chỉ không ngờ, cơn bão ấy kéo dài đến tận năm năm."

Thẩm Sách siết chặt vòng tay, ôm cậu như muốn khảm vào trong người mình. Hắn không nói thêm lời thề thốt nào, bởi hắn biết, ngôn từ lúc này thật rẻ rúng so với những gì Diệc Trình đã hy sinh.

Sáng hôm sau, nhịp sống trong biệt thự dường như chậm lại theo ý muốn của chủ nhân. Thẩm Sách không đến công ty, hắn hủy bỏ mọi cuộc họp quan trọng, tắt điện thoại và chỉ dành thời gian để quan sát Diệc Trình.

Hắn ngồi trên ghế bành ở góc phòng, nhìn Diệc Trình đứng trước bức tranh tường. Hôm nay, cậu không vẽ rặng dừa nữa. Cậu bắt đầu pha màu để vẽ những con thuyền nhỏ đang neo đậu bên bờ cát.

Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng sột soạt của đầu cọ ma sát lên bề mặt tường và tiếng lật trang sách của Thẩm Sách. Thỉnh thoảng, hắn lại đứng dậy, đi đến bên cạnh, đưa cho cậu một ly nước ấm hoặc đơn giản là đứng đó, nhìn những dải màu xanh, trắng, vàng hòa quyện vào nhau dưới đôi bàn tay khéo léo của cậu.

"A Sách, sao anh cứ nhìn em mãi thế?" Diệc Trình quay lại mỉm cười, đôi mắt cậu đã lấy lại chút ánh sáng trong trẻo của ngày xưa.

"Anh đang nhìn xem, mình có thể sủng ái em đến mức nào thì mới đủ." Thẩm Sách bước tới, cầm lấy chiếc khăn tay, dịu dàng lau đi một vệt màu dính trên má cậu.

Hắn nhìn ngắm gương mặt thanh tú ấy, ánh nắng từ cửa sổ hắt vào làm nổi bật làn da hơi tái nhưng mịn màng của Diệc Trình. Hắn bỗng nhiên muốn mang tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này đặt dưới chân cậu.

"Ngày mai, chúng ta về Hải Nam." Thẩm Sách đột ngột nói.

Cọ vẽ trong tay Diệc Trình khựng lại. Cậu xoay người, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Nhưng... công việc của anh? Còn triển lãm của thầy giáo em?"

"Triển lãm anh đã cho người sắp xếp, em không cần lo. Còn công ty... nếu không có anh mà nó sụp đổ thì đám người dưới trướng anh nên nghỉ việc hết đi." Thẩm Sách tiến sát lại, vòng tay qua eo cậu, "Anh muốn về nơi em sinh ra, muốn lạy mẹ em một lạy. Anh muốn đi lại con đường mà em đã đi suốt năm năm qua một mình."

Trái tim Diệc Trình run rẩy. Cậu đã mơ về ngày trở về rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở về cùng Thẩm Sách trong tư thế đường đường chính chính như thế này.

Buổi chiều, Thẩm Sách đưa Diệc Trình ra vườn. Khu vườn của biệt thự được thiết kế theo phong cách châu Âu cứng nhắc, nhưng Thẩm Sách đã gọi thợ đến ngay trong ngày để dọn dẹp một góc sân, chuẩn bị trồng những cây nhài biển mà Diệc Trình yêu thích.

Hai người ngồi trên xích đu gỗ, nhìn mặt trời lặn dần phía sau những tòa nhà cao tầng của thành phố S.

"A Sách, anh biết không?" Diệc Trình tựa đầu vào vai hắn, giọng nói nhẹ bẫng, "Lúc ở Hải Nam, mỗi chiều em đều ra biển nhìn về hướng này. Em cứ tự hỏi, liệu ở một góc nào đó của thành phố lộng lẫy kia, anh có đang hạnh phúc không. Chỉ cần anh hạnh phúc, em cảm thấy vết sẹo này cũng không còn đau nữa."

Thẩm Sách nhắm mắt lại, cảm thấy một luồng điện xót xa chạy dọc sống lưng. Hắn nắm lấy bàn tay gầy của cậu, đan chặt những ngón tay vào nhau.

"Từ giờ, hạnh phúc của anh là em. Anh sẽ không bao giờ để em phải đứng một mình nhìn về phía anh nữa. Chúng ta sẽ cùng nhìn về một hướng."

Tối hôm đó, Thẩm Sách tự tay chuẩn bị hành lý. Hắn không mang theo nhiều đồ vest đắt tiền, chỉ chọn những bộ quần áo giản dị nhất, phù hợp với không khí vùng biển. Hắn muốn cởi bỏ lớp vỏ bọc tổng tài, muốn trở thành một "A Sách" của Lâm Diệc Trình giống như năm đó.

Trước khi đi ngủ, Thẩm Sách đưa cho Diệc Trình một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm.

"Cái này là gì?" Diệc Trình ngạc nhiên.

Mở hộp ra, bên trong là một chiếc thẻ ngân hàng đen và một chùm chìa khóa.

"Thẻ này đứng tên em, là toàn bộ lợi nhuận của một quỹ đầu tư anh đã lập từ năm năm trước, anh đặt tên nó là 'Hải Phong'. Còn chìa khóa... là ngôi nhà cũ của em ở Hải Nam. Anh đã mua lại nó từ tay người chủ mới từ ba năm trước, luôn cho người quét dọn, chờ ngày em về."

Lâm Diệc Trình bàng hoàng không nói nên lời. Hóa ra, ngay cả khi hắn hận cậu nhất, hắn vẫn âm thầm giữ lại cho cậu một con đường lui, giữ lại mảnh hồn quê hương của cậu.

"Anh... tại sao anh lại làm vậy?"

"Vì anh không thể nhìn thấy em biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh." Thẩm Sách ôm cậu vào lòng, hơi thở ấm áp phả vào tai, "Diệc Trình, anh yêu em. Yêu đến mức chính anh cũng thấy sợ hãi."

Đêm cuối cùng ở thành phố S trước chuyến hành trình về quê, hai người không làm tình một cách mãnh liệt như những lần trước. Thẩm Sách chỉ ôm cậu, hôn nhẹ lên đôi môi, lên trán, lên đôi mắt sưng mọng vì xúc động của cậu.

Sự sủng ái lúc này không nằm ở những món quà đắt tiền, mà nằm ở sự thấu hiểu và tôn trọng. Thẩm Sách bắt đầu học cách yêu một cách chín chắn hơn, không còn dùng quyền lực để cưỡng ép, mà dùng sự chân thành để sưởi ấm.

Mạch truyện chậm lại, nhưng sự liên kết giữa hai người lại chắc chắn hơn bao giờ hết. Họ giống như hai con thuyền sau trận bão, rốt cuộc cũng tìm thấy một bến cảng lặng gió để neo đậu.

Hải Nam, nơi có tiếng sóng vỗ rì rào và mùi hương nhài biển, đang chờ đợi họ trở về để viết tiếp chương mới của cuộc đời — một chương không còn những lời nói dối, chỉ còn lại sự thật và tình yêu nồng nàn.