MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió biển và Trăng sángChương 7: TRỞ VỀ NƠI SÓNG VỖ VÀO TIM

Gió biển và Trăng sáng

Chương 7: TRỞ VỀ NƠI SÓNG VỖ VÀO TIM

1,499 từ · ~8 phút đọc

Chuyến bay từ Thành phố S đáp xuống sân bay quốc tế Mỹ Lan lúc giữa trưa. Cái nắng của Hải Nam không gắt gỏng như nắng đô thị, nó mang theo vị mặn nồng nàn của biển và mùi hương của đất đỏ khô cằn.

Thẩm Sách cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mở hờ hai cúc đầu, tay dắt Lâm Diệc Trình bước ra khỏi sảnh đón. Sau lưng họ là dàn vệ sĩ và trợ lý đang khệ nệ bê những thùng đồ nghệ thuật, họa cụ và cả những loại thuốc bổ tốt nhất mà Thẩm Sách đã đích thân chuẩn bị.

"Đừng căng thẳng." Thẩm Sách siết nhẹ bàn tay Diệc Trình khi thấy cậu cứ nhìn chăm chằm vào lối ra, "Anh ở đây rồi."

Diệc Trình khẽ gật đầu, nhưng tim cậu vẫn đập loạn nhịp. Năm năm. Năm năm cậu chạy trốn khỏi nơi này với một tấm thân tàn tạ và một trái tim vụn vỡ. Giờ đây trở về, cậu không biết dân làng sẽ nhìn mình thế nào, và quan trọng hơn, cậu sợ phải đối mặt với căn nhà trống vắng không còn bóng dáng mẹ.

Họ thuê một chiếc xe địa hình để đi về phía làng chài ven biển. Con đường nhựa dẫn vào làng đã xuống cấp, gập ghềnh với những ổ gà và bụi đỏ bay mù mịt. Hai bên đường là những rặng dừa cao vút, thân cây nghiêng mình theo gió như đang vẫy chào người con xa xứ.

Khi chiếc xe sang trọng dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn nhỏ xíu, tường vôi đã tróc lở nhiều chỗ nhưng sân vườn lại sạch sẽ đến lạ lùng, Diệc Trình đứng chôn chân tại chỗ. Đây chính là nơi cậu đã sinh ra, là nơi cậu từng cùng Thẩm Sách trốn dưới mái hiên để tránh cơn mưa bóng mây mùa hạ.

"Nhà của em... vẫn còn đây sao?" Diệc Trình thầm thì, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

"Anh đã nói rồi, anh giữ nó cho em." Thẩm Sách bước xuống xe, hắn không nề hà bụi bẩn, tự tay mở cánh cổng gỗ cũ kỹ đã được sơn lại màu nâu trầm.

Bên trong sân, mấy gốc hoa nhài biển đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát dịu nhẹ. Thẩm Sách đi đến phía sau Diệc Trình, đặt tay lên vai cậu, đẩy nhẹ: "Vào nhà đi, mẹ đang chờ em đấy."

Diệc Trình bước vào trong. Căn nhà không có những món đồ nội thất bằng gỗ đàn hương hay đá cẩm thạch như ở Thành phố S, nhưng mỗi món đồ đều mang theo hơi ấm của kỷ niệm. Trên chiếc bàn thờ gỗ đơn sơ, di ảnh của mẹ cậu vẫn sạch bóng không một chút bụi. Thẩm Sách bước tới, hắn đứng nghiêm trang trước bàn thờ, lấy ba nén nhang, cung kính cúi đầu lạy ba lạy.

"Mẹ, con đưa Diệc Trình về rồi. Từ nay về sau, con sẽ thay mẹ chăm sóc em ấy." Giọng Thẩm Sách trầm thấp nhưng mang theo một lời thề nặng tựa thái sơn.

Diệc Trình quỳ sụp xuống trước bàn thờ, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa gian nhà tĩnh mịch. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu cực nhọc suốt năm năm qua như được gột rửa hết trong giây phút này. Thẩm Sách không ngăn cậu khóc, hắn chỉ lặng lẽ quỳ bên cạnh, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay gầy yếu của cậu, dùng hơi ấm của mình để nói với cậu rằng: Có anh đây rồi.

Buổi chiều hôm đó, nhịp truyện chậm lại trong những sinh hoạt đời thường mộc mạc. Thẩm Sách vốn là thiếu gia cành vàng lá ngọc, nhưng khi về đến đây, hắn bỗng chốc trở nên tháo vát lạ thường. Hắn xắn tay áo sơ mi lên quá khuỷu, tự tay cầm chổi quét dọn khoảng sân đầy lá khô. Hắn vụng về nhóm bếp lò bằng củi theo chỉ dẫn của Diệc Trình, để rồi khói bếp hun đỏ cả mắt, gương mặt điển trai dính đầy nhọ nồi.

Diệc Trình nhìn dáng vẻ ấy của hắn, vừa xót xa vừa buồn cười: "A Sách, để em làm cho. Anh không quen đâu."

"Anh muốn làm." Thẩm Sách quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn cậu đầy sủng ái, "Lúc trước em đã làm những việc này một mình quá lâu rồi. Bây giờ để anh làm bù cho em."

Cơm chiều chỉ là vài món đơn giản: cá thu kho tộ, rau muống xào tỏi và một bát canh chua nấu bằng trái thơm. Nhưng giữa không gian nồng đượm vị biển này, Thẩm Sách ăn một cách ngon lành, cảm giác như mọi mỹ vị nhân gian ở Thành phố S cũng chẳng bằng một bữa cơm đạm bạc bên cạnh người thương.

Tối đến, gió biển thổi vào mát rượi. Họ không nằm trên chiếc giường đắt tiền triệu đô, mà nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ. Tiếng sóng vỗ rì rào ngoài xa như bản nhạc đưa nôi, khiến tâm hồn người ta trở nên thanh thản lạ kỳ.

Diệc Trình nằm trong vòng tay Thẩm Sách, nghe nhịp tim đều đặn của hắn. Cậu khẽ chạm vào bàn tay Thẩm Sách — bàn tay vốn chỉ dùng để ký những hợp đồng tiền tỷ, giờ đây lại có vài vết xước nhỏ do dọn dẹp nhà cửa.

"A Sách, anh thấy ở đây có khổ không?"

"Có em thì không khổ." Thẩm Sách hôn lên trán cậu, hơi thở mang theo mùi nắng và biển, "Anh chỉ thấy tiếc. Tiếc vì không về sớm hơn để cùng em ngắm những buổi hoàng hôn này."

Hắn lật người, đè nhẹ lên Diệc Trình. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt Thẩm Sách sáng rực như những vì sao trên bầu trời Hải Nam. Hắn bắt đầu hôn cậu, một nụ hôn nồng đượm vị mặn của muối biển và vị ngọt của sự chân thành.

Sự sủng ái ở đây không cần trang sức hay lụa là. Nó nằm ở cách Thẩm Sách kiên nhẫn lắng nghe tiếng côn trùng kêu, cách hắn dìu cậu đi dạo trên bờ cát vắng, và cách hắn nâng niu cơ thể cậu như một tác phẩm nghệ thuật vô giá.

"Diệc Trình..." Hắn thầm thì giữa những nụ hôn, bàn tay thô ráp mơn trớn vùng eo gầy của cậu, "Anh sẽ xây lại cho làng một cây cầu, sẽ sửa lại ngôi trường cũ. Anh muốn mọi người ở đây biết rằng, người mà họ từng khinh miệt năm đó, chính là báu vật mà Thẩm Sách anh phải dùng cả đời để cầu khẩn mới có được."

Diệc Trình ôm chặt lấy cổ hắn, nước mắt lại ứa ra vì hạnh phúc. Cậu nhận ra, sự sủng ái lớn nhất mà Thẩm Sách dành cho cậu không phải là tiền bạc, mà là sự tôn trọng đối với quê hương và quá khứ của cậu.

Hành động của Thẩm Sách chậm rãi và đầy nghệ thuật. Hắn không vội vàng chiếm đoạt như những đêm cuồng nhiệt ở thành phố. Hắn thong thả khám phá từng tấc da thịt của cậu dưới ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe cửa. Tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của Diệc Trình hòa vào tiếng sóng, tạo nên một bản giao hưởng của tình yêu và sự chữa lành.

Sáng hôm sau, tin thiếu gia nhà giàu đưa Diệc Trình về làng lan đi khắp nơi. Đám thanh niên trong làng kéo đến xem, kẻ tò mò, người ghen tị. Trong đó có cả những người năm xưa từng buông lời trêu chọc, mỉa mai cậu.

Thẩm Sách không dùng quyền lực để trấn áp. Hắn chỉ điềm tĩnh bước ra sân, nắm chặt tay Diệc Trình trước mặt mọi người. Hắn hào phóng mời cả làng một bữa tiệc hải sản thịnh soạn nhất, đồng thời công bố dự án quỹ học bổng mang tên Lâm Diệc Trình cho trẻ em nghèo trong làng.

Cách cư xử vừa uy nghiêm vừa lịch thiệp của hắn khiến mọi lời xì xào đều dập tắt. Dân làng bắt đầu nhìn Diệc Trình bằng một ánh mắt khác — không còn là ánh mắt thương hại hay khinh rẻ, mà là sự ngưỡng mộ đối với một người con đã tìm thấy bến đỗ bình yên.

Nhưng trong dòng người ấy, Diệc Trình bất chợt bắt gặp một ánh mắt u ám của một người đàn ông lạ mặt. Kẻ đó đứng núp sau gốc dừa, nhìn chằm chằm vào Thẩm Sách với vẻ căm hận tột độ.

Một điềm báo mới lại xuất hiện, nhưng lúc này, giữa vòng tay che chở của Thẩm Sách và hơi thở ấm áp của quê nhà, Lâm Diệc Trình tạm thời quên đi những lo âu để tận hưởng những giây phút ngọt ngào nhất đời mình.