MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió biển và Trăng sángChương 8: BÌNH MINH TRÊN MẠN THUYỀN

Gió biển và Trăng sáng

Chương 8: BÌNH MINH TRÊN MẠN THUYỀN

1,814 từ · ~10 phút đọc

Tiếng gà rừng gáy sáng từ phía sau rặng dừa đánh thức không gian tĩnh mịch của làng chài. Hải Nam vào buổi sớm tinh mơ không có những âm thanh ồn ã của tiếng còi xe đô thị, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền và mùi nồng nàn của hơi muối bao trùm lấy vạn vật.

Lâm Diệc Trình tỉnh dậy trong vòng tay ấm nóng của Thẩm Sách. Căn nhà cũ dù đã được sửa sang nhưng vẫn giữ nguyên lối thiết kế mở, để gió biển tự do lùa qua những khe cửa gỗ. Cậu khẽ cựa mình, cảm nhận được làn da của Thẩm Sách áp sát vào lưng mình, vững chãi và an tâm đến lạ kỳ.

"Tỉnh rồi sao?" Giọng Thẩm Sách trầm thấp, mang theo sự ngái ngủ quyến rũ vờn quanh vành tai cậu.

"A Sách, mấy giờ rồi? Anh không ngủ thêm chút nữa sao?" Diệc Trình xoay người lại, đối diện với gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng tràn đầy yêu chiều của hắn.

Thẩm Sách hôn nhẹ lên chóp mũi cậu, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu không chớp: "Anh muốn đưa em đi xem một thứ. Dậy đi, họa sĩ của anh."

Hắn đưa cậu ra bến cảng khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng khỏi mặt biển. Ở đó, một con thuyền gỗ nhỏ đã được neo sẵn. Nó không phải là du thuyền hạng sang với vỏ bọc bằng sợi carbon, mà là một chiếc thuyền đánh cá truyền thống của dân địa phương, nhưng sàn thuyền đã được lót thảm mềm và chuẩn bị sẵn một giá vẽ gỗ sồi cùng đầy đủ các loại màu dầu cao cấp nhất.

Thẩm Sách tự tay chèo thuyền đưa Diệc Trình ra xa bờ. Hắn không dùng động cơ để tránh làm hỏng không gian yên bình. Tiếng mái chèo khua nước đều đặn tõm, tõm hòa cùng tiếng thở nhẹ của gió biển.

Khi con thuyền đã trôi dạt ra giữa vùng biển xanh ngắt, chỉ còn thấy làng chài là một vệt mờ xa xăm, Thẩm Sách mới dừng tay chèo. Hắn đi đến phía sau Diệc Trình, vòng tay ôm lấy eo cậu, cằm tựa lên vai cậu.

"Năm đó, em nói em thích nhất là vẽ bình minh trên biển, nhưng vì bận đi làm thuê nên chưa bao giờ có một buổi sáng trọn vẹn để ngắm nhìn nó. Hôm nay, cả vùng biển này là của em."

Diệc Trình nhìn về phía chân trời. Một dải lụa hồng cam bắt đầu xé toạc màn đêm xám xịt. Ánh sáng ấy lấp lánh phản chiếu trên mặt nước, trông như hàng vạn viên kim cương đang nhảy múa. Cậu xúc động đến mức không nói nên lời, bàn tay run rẩy cầm lấy bảng pha màu.

Cậu bắt đầu vẽ. Từng nét cọ mộc mạc nhưng chứa đựng sự rung động mãnh liệt của tâm hồn. Thẩm Sách không làm phiền cậu, hắn ngồi bệt xuống sàn thuyền, lấy một bình trà nóng từ trong giỏ mây ra, thỉnh thoảng lại rót một chén đưa đến tận môi cho cậu.

"Uống một chút cho ấm."

Sự sủng ái của Thẩm Sách lúc này không nằm ở những tòa nhà chọc trời hay tiền tỷ, mà nằm ở chỗ một tổng tài cao ngạo sẵn sàng ngồi trên mạn thuyền ọp ẹp, chịu cái lạnh của gió biển chỉ để canh giữ cho người mình yêu hoàn thành một bức họa.

Khi bức tranh đã hằn lên hình hài của ánh sáng, Diệc Trình mới buông cọ. Cậu quay lại nhìn Thẩm Sách, thấy hắn đang nhìn mình bằng ánh mắt nồng cháy hơn cả ánh mặt trời đang lên.

"Vẽ xong rồi?" Thẩm Sách hỏi, giọng hắn đột ngột trở nên khàn đặc.

Diệc Trình khẽ gật đầu. Nhưng chưa kịp phản ứng, cậu đã bị Thẩm Sách kéo vào lòng. Hắn đẩy nhẹ cậu nằm xuống lớp thảm mềm trên sàn thuyền. Không gian xung quanh chỉ có trời và biển, tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền như nhịp tim đập dồn dập của hai người.

"Diệc Trình, giữa biển trời này, chỉ có hai chúng ta."

Hắn bắt đầu hôn cậu. Nụ hôn mang theo hơi thở của biển cả, sâu sắc và chiếm hữu. Thẩm Sách tháo từng chiếc cúc áo sơ mi của cậu, để làn da trắng sứ của Diệc Trình phơi bày dưới ánh nắng sớm hồng rực. Ánh sáng bình minh bao phủ lên hai cơ thể đang quấn quýt, tạo nên một cảnh tượng đẹp đẽ đến nghẹt thở như một bức tranh sơn dầu cổ điển.

Bàn tay thô ráp của Thẩm Sách mơn trớn qua vết sẹo bên mạn sườn của cậu, lần này không phải với sự xót xa, mà là với sự trân trọng tột cùng. Hắn hôn lên đó, rồi trượt dần xuống, khơi dậy những rung cảm mãnh liệt nhất trong cơ thể Diệc Trình.

"A Sách... đừng... ở đây..." Diệc Trình hổn hển, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn hưng phấn.

"Không ai thấy đâu. Chỉ có biển biết, trời biết, và anh biết em tuyệt vời thế nào."

Trong nhịp chao nghiêng của con thuyền, họ hòa vào nhau. Sự va chạm da thịt giữa không gian bao la mang lại một cảm giác tự do thoát tục. Diệc Trình ôm chặt lấy cổ Thẩm Sách, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của cậu bị gió biển cuốn đi xa. Mỗi cú thúc của Thẩm Sách đều mang theo sự nồng nàn, sủng ái và cả sự bù đắp cho năm năm xa cách.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, mồ hôi trên cơ thể họ lấp lánh như sương sớm. Cảnh nóng diễn ra đầy nghệ thuật, không hề thô tục, mà giống như một nghi lễ hiến tế tình yêu cho đại dương bao la. Thẩm Sách nhìn sâu vào mắt Diệc Trình, thấy bóng hình mình in đậm trong đó, hắn biết rằng từ nay về sau, trái tim này sẽ không bao giờ lạc lối nữa.

Sau cơn hoan lạc, Thẩm Sách ôm lấy Diệc Trình đang kiệt sức, dùng chiếc áo khoác của mình bao bọc lấy cậu. Họ cứ thế nằm trên sàn thuyền, để mặc con thuyền trôi tự do theo dòng nước.

"A Sách, nếu chúng ta cứ thế này mãi thì tốt biết mấy." Diệc Trình thầm thì, mắt lim dim nhìn mây trời.

"Chúng ta sẽ thế này mãi." Thẩm Sách khẳng định chắc nịch, "Anh đã cho người làm thủ tục mua lại toàn bộ khu đất ven biển này. Chúng ta sẽ xây một biệt thự nhỏ theo ý em, có phòng tranh nhìn ra biển. Mỗi ngày anh sẽ đưa em đi câu cá, hoặc đơn giản là ngồi đây nhìn em vẽ."

Tuy nhiên, bầu không khí yên bình ấy bỗng bị phá vỡ khi họ quay trở về bờ.

Ngay tại bến cảng, một nhóm người đang đứng chờ sẵn. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên với gương mặt hốc hác, đôi mắt láo liên đầy vẻ gian xảo. Đó là Lâm Mạnh — người anh họ xa của Diệc Trình, kẻ đã từng lợi dụng lúc mẹ cậu lâm bệnh nặng để ép cậu bán rẻ mảnh đất tổ tiên nhưng không thành.

"Ồ, xem kìa! Em họ tôi đi đâu mà có người tình đại gia đưa đón bằng thuyền thế này?" Lâm Mạnh cười khẩy, bước tới chặn đường khi Thẩm Sách đang dìu Diệc Trình lên bờ.

Diệc Trình tái mặt, cậu vô thức lùi lại phía sau Thẩm Sách.

Thẩm Sách nheo mắt, khí thế của một kẻ đứng đầu tập đoàn tài chính lập tức bộc phát. Hắn đứng chắn trước mặt Diệc Trình, giọng nói lạnh thấu xương: "Ông là ai?"

"Tôi là anh nó! Tôi có quyền hỏi chứ?" Lâm Mạnh nhìn bộ quần áo đắt tiền và chiếc đồng hồ trên tay Thẩm Sách với vẻ thèm khát, "Nghe nói ông giàu lắm, lại đang sủng ái thằng Trình nhà tôi. Nhưng ông biết không, mảnh đất này, căn nhà này... thực chất vẫn còn nợ tôi một khoản lớn đấy. Nếu không trả, đừng hòng sống yên ổn ở đây."

Lâm Diệc Trình run giọng: "Anh nói láo! Tiền bán cá năm đó mẹ tôi đã trả hết cho anh rồi!"

"Giấy trắng mực đen đâu?" Lâm Mạnh cười đê tiện, "Không có thì coi như chưa trả. Mà nghe nói đại gia đây còn muốn xây trường học, xây cầu cho làng? Vậy thì cũng nên 'biết điều' với anh em nhà nó một chút chứ?"

Thẩm Sách khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự tàn nhẫn. Hắn tiến lên một bước, chiều cao vượt trội ép sát Lâm Mạnh: "Tôi không thích bị đe dọa. Nhất là dùng những lời lẽ rác rưởi để làm phiền người của tôi."

Hắn lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp, vứt xuống đất: "Ngày mai, mang 'giấy trắng mực đen' của ông đến gặp luật sư của tôi. Nếu ông có nửa lời gian dối, tôi sẽ khiến ông hiểu thế nào là cái giá của việc chạm vào báu vật của Thẩm Sách."

Thẩm Sách không đợi gã phản ứng, hắn bế thốc Diệc Trình lên, đi thẳng về hướng ngôi nhà cũ.

Về đến nhà, Diệc Trình vẫn còn run rẩy. Cậu sợ những bóng ma quá khứ ở Hải Nam lại một lần nữa khiến Thẩm Sách chán ghét cậu, chán ghét sự rắc rối của cái nghèo.

"Đừng sợ." Thẩm Sách đặt cậu ngồi lên giường, quỳ xuống trước mặt cậu, nhẹ nhàng tháo đôi giày dính cát ra, "Có anh ở đây, rác rưởi sẽ được dọn sạch. Em chỉ việc vẽ tranh và yêu anh thôi."

Hắn hôn lên bàn tay cậu, sự sủng ái này không hề thay đổi dù bối cảnh là thành phố hoa lệ hay làng chài nghèo nàn.

Mạch truyện chậm lại ở những cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt: Thẩm Sách tự tay nấu nước gừng cho Diệc Trình ngâm chân vì sợ cậu nhiễm lạnh sau khi đi biển, hắn kiên nhẫn ngồi nghe cậu kể về những lần bị Lâm Mạnh bắt nạt năm xưa, thỉnh thoảng lại siết chặt tay cậu như muốn truyền thêm sức mạnh.

Sâu sắc và mộc mạc, tình yêu của họ ở Hải Nam không cần phô trương, nó thấm dần vào từng thớ thịt, từng nhịp thở. Nhưng Thẩm Sách biết, để Diệc Trình thực sự bình yên, hắn phải dùng "bàn tay sắt" để dọn dẹp sạch sẽ những kẻ như Lâm Mạnh trước khi họ bắt đầu một cuộc sống mới.

Đêm đó, dưới mái nhà cũ, Thẩm Sách ôm Diệc Trình ngủ say. Hắn thầm thề: Hải Nam sẽ chỉ có nắng và gió thơm mùi nhài biển, tuyệt đối không được có lấy một giọt nước mắt của em.