Cơn mưa rào mùa hạ của vùng biển Hải Nam đến nhanh mà đi cũng vội. Sau trận mưa ban chiều, không khí trong làng chài trở nên dịu mát hơn, mùi đất ẩm quyện với hương vị mặn mòi của biển tạo nên một thứ mùi đặc trưng của quê hương mà Lâm Diệc Trình hằng mong nhớ.
Trong căn nhà nhỏ, Thẩm Sách đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trước mặt hắn không phải là những bản báo cáo tài chính hàng nghìn tỷ, mà là những tờ biên lai nhăn nhúm, ố vàng mà Lâm Mạnh đã ném lại lúc sáng. Ánh đèn dầu lờ mờ hắt lên gương mặt cương nghị của hắn một vẻ thâm trầm khó đoán.
Lâm Diệc Trình bước ra từ gian bếp nhỏ, tay bưng một bát canh gừng nóng hổi. Cậu nhìn thấy bóng lưng của Thẩm Sách, trái tim khẽ thắt lại. Một người như hắn, lẽ ra phải ở trong những phòng họp sang trọng, vậy mà giờ đây lại vì cậu mà phải đối mặt với những kẻ tiểu nhân ở làng quê nghèo này.
"A Sách, hay là... mình bỏ qua đi?" Diệc Trình đặt bát canh xuống, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút bất an, "Em không muốn anh phải vướng vào những rắc rối này. Lâm Mạnh là kẻ lưu manh, hắn sẽ không buông tha nếu chưa đạt được mục đích đâu."
Thẩm Sách ngẩng đầu lên, kéo Diệc Trình ngồi xuống đùi mình. Hắn vòng tay ôm lấy vòng eo gầy của cậu, cằm tựa lên vai cậu, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định: "Trình Trình, em nghĩ anh là ai? Anh không chỉ đến đây để ngắm biển với em. Anh đến đây để dọn sạch những bụi gai trong cuộc đời em, để em có thể bước đi trên cát mà không bao giờ lo bị thương nữa."
Hắn cầm bát canh gừng, thổi nhẹ rồi đưa đến môi cậu: "Uống đi cho ấm người. Chuyện của Lâm Mạnh, anh đã cho trợ lý điều tra xong rồi. Hắn không chỉ ép em bán đất, mà còn dính líu đến một vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản của bà con trong làng từ ba năm trước. Ngày mai, luật sư của anh sẽ mang đầy đủ chứng cứ đến gặp hắn. Hắn sẽ không có cơ hội đòi tiền em đâu, mà là phải lo xem mình sẽ ngồi tù bao nhiêu năm."
Lâm Diệc Trình sững sờ. Cậu không ngờ trong khi cậu lo lắng, Thẩm Sách đã âm thầm sắp xếp mọi thứ một cách chu toàn đến vậy. Sự sủng ái này không chỉ là những nụ hôn hay tiền bạc, mà là một sự bảo hộ tuyệt đối, một bệ đỡ vững chắc khiến cậu cảm thấy mình không còn là một nhành cỏ dại cô độc giữa bão tố nữa.
Đêm đó, không gian trong nhà tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những giọt nước mưa còn sót lại nhỏ tí tách từ mái hiên xuống những chiếc lá chuối ngoài vườn.
Thẩm Sách dìu Diệc Trình lên chiếc giường tre. Hắn cởi bỏ chiếc áo sơ mi dính chút bụi đường, để lộ cơ thể săn chắc và những vết sẹo nhỏ mà hắn tự hào coi là "huân chương" của sự trưởng thành. Hắn kéo Diệc Trình vào lòng, đắp cho cậu chiếc chăn mỏng được phơi nắng thơm mùi hoa nhài.
"A Sách, cảm ơn anh." Diệc Trình tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn hòa cùng tiếng sóng ngoài xa.
"Đừng nói cảm ơn." Thẩm Sách hôn lên trán cậu, bàn tay to lớn luồn vào trong áo sơ mi mỏng của Diệc Trình, khẽ vuốt ve làn da mịn màng, "Hãy nói là em yêu anh."
Trong bóng tối, đôi mắt của hai người chạm nhau. Ánh nhìn của Thẩm Sách nồng nàn và nóng bỏng như muốn thiêu cháy mọi phòng tuyến cuối cùng của Diệc Trình. Hắn bắt đầu hôn cậu, từ từ và dịu dàng như đang thưởng thức một món quà vô giá.
Sự tiếp xúc da thịt giữa không gian mộc mạc mang lại một cảm giác chân thực đến nghẹt thở. Thẩm Sách không vội vàng. Hắn muốn bù đắp cho Diệc Trình tất cả những gì cậu đã mất. Bàn tay hắn mơn trớn qua vùng bụng phẳng lì, trượt xuống đùi trong nhạy cảm, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt lửa nóng hổi.
"Diệc Trình... em biết không, ở thành phố S, anh luôn thấy mình cô độc. Chỉ khi ở đây, bên cạnh em, anh mới cảm thấy mình thực sự được sống."
Hắn tiến vào cậu một cách chậm rãi, đầy nâng niu. Tiếng giường tre kẽo kẹt nhẹ nhàng hòa cùng tiếng thở dốc ám muội. Cảnh 18+ diễn ra với sự nồng nàn của tình hữu độc chung, không có chút gì là thô tục, chỉ thấy sự giao hòa của hai tâm hồn đã từng đi qua quá nhiều đau thương. Diệc Trình cong người, ôm chặt lấy cổ Thẩm Sách, những giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh trăng mờ mờ. Cậu cảm nhận được sự chiếm hữu của hắn, sự sủng ái vô tận thấm vào từng tế bào.
Sau khi cao trào qua đi, Thẩm Sách không rời khỏi cậu ngay mà vẫn ôm chặt lấy cậu như sợ cậu sẽ biến mất. Hắn thì thầm vào tai cậu những lời âu yếm nhất, kể về kế hoạch xây dựng lại làng chài, về một phòng tranh nhỏ nằm ngay sát mép nước biển mà cậu hằng mơ ước.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh bắt đầu nhuộm hồng những rặng dừa, một đoàn xe của công an và luật sư xuất hiện ở đầu làng. Lâm Mạnh đang ngủ say trong cơn say thì bị bắt đi trước sự chứng kiến của toàn thể dân làng.
Thẩm Sách đứng bên cạnh Diệc Trình ở cổng nhà, tay hắn nắm chặt tay cậu, ánh mắt đầy vẻ uy nghiêm. Dân làng bắt đầu xôn xao, nhưng lần này không phải là những lời mỉa mai, mà là sự nể phục và biết ơn. Thẩm Sách đã không chỉ trả lại sự trong sạch cho Diệc Trình, mà còn giúp làng loại bỏ một kẻ sâu mọt.
Khi mọi thứ đã ổn định, Thẩm Sách đưa Diệc Trình ra bãi biển sau nhà. Hắn lấy từ trong túi ra một phong thư mà Diệc Trình đã nhận từ A Hải hôm trước — phong thư của mẹ cậu.
"Em đã sẵn sàng đọc nó chưa?" Thẩm Sách hỏi, đôi mắt đầy vẻ lo lắng.
Diệc Trình hít một hơi thật sâu, gật đầu. Cậu mở phong thư ra. Bên trong, ngoài bức thư của mẹ, còn có một tờ giấy khai sinh đã cũ nát và một mảnh ngọc bội màu xanh lục bảo.
Nội dung bức thư hé lộ một bí mật động trời: Diệc Trình vốn không phải con ruột của mẹ cậu. Bà là người giúp việc cũ của một gia đình danh giá ở thủ đô, vì muốn cứu cậu khỏi một cuộc thanh trừng nội bộ mà đã mang cậu trốn về vùng biển Hải Nam nghèo khó này. Mảnh ngọc bội chính là tín vật để cậu tìm lại gốc gác của mình.
Tay Diệc Trình run rẩy, mảnh ngọc bội rơi xuống cát. Cậu bàng hoàng nhìn Thẩm Sách. Hóa ra, thân phận của cậu không hề đơn giản như cậu vẫn tưởng.
Thẩm Sách nhặt mảnh ngọc bội lên, nhìn nó một hồi lâu rồi mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và sủng ái: "Trình Trình, dù em là ai, là họa sĩ nghèo ở Hải Nam hay là thiếu gia của một dòng họ lớn, thì em vẫn chỉ có một thân phận duy nhất mà thôi."
Hắn cúi xuống, hôn lên môi cậu giữa tiếng sóng vỗ rì rào: "Đó là người của Thẩm Sách này."
Mạch truyện chậm lại, lắng đọng trong sự kinh ngạc của Diệc Trình và sự điềm tĩnh của Thẩm Sách. Sự liên kết giữa họ giờ đây không chỉ là tình cảm cá nhân, mà còn là sự đồng hành để đối mặt với những bí mật của gia đình và số phận.
Bối cảnh Hải Nam giản dị bỗng chốc trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Đây là nơi cậu lớn lên, nơi mẹ cậu đã hy sinh cả đời để bảo vệ cậu, và cũng là nơi Thẩm Sách đã tìm thấy báu vật lớn nhất đời mình.