MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió biển và Trăng sángChương 10: MẢNH NGỌC GIỮA LÒNG ĐẠI DƯƠNG

Gió biển và Trăng sáng

Chương 10: MẢNH NGỌC GIỮA LÒNG ĐẠI DƯƠNG

1,539 từ · ~8 phút đọc

Buổi chiều ở Hải Nam, nắng vàng rực rỡ như mật ong rót xuống những tán dừa, nhưng không khí trong ngôi nhà nhỏ của Lâm Diệc Trình lại dường như đặc quánh lại bởi sự im lặng. Trên mặt chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mảnh ngọc bội màu lục bảo tỏa ra thứ ánh sáng xanh u uẩn, đối lập hoàn toàn với sự đơn sơ của những vật dụng xung quanh.

Lâm Diệc Trình ngồi bất động trên chiếc ghế mây, đôi mắt vẫn chưa rời khỏi tờ giấy khai sinh đã ố vàng. Thế giới mà cậu hằng tin tưởng suốt hai mươi mấy năm qua—một thế giới với những con sóng, những mẻ cá và tình yêu thương của người mẹ nghèo khó—vừa bị một sự thật tàn khốc xé toạc.

Cậu cảm thấy mình giống như một con thuyền bị đứt neo giữa cơn bão, không còn biết đâu là bến bờ.

"A Sách... Nếu em không phải là con của mẹ, vậy em là ai?" Giọng Diệc Trình nghẹn đắng, nhỏ đến mức chỉ đủ để chính cậu nghe thấy.

Thẩm Sách không trả lời bằng lời nói. Hắn bước đến phía sau cậu, đặt hai bàn tay to lớn lên vai người thiếu niên đang run rẩy. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp áo mỏng, mang theo một sự trấn an vững chãi như núi đá. Hắn từ từ cúi xuống, ôm trọn lấy Diệc Trình từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương nhài biển thanh khiết xen lẫn chút mùi sơn dầu quen thuộc.

"Em là Lâm Diệc Trình. Là người đã cùng anh chia đôi quả dừa dưới mưa. Là người đã vẽ nên bức tranh 'Vọng' khiến anh phát điên vì nhớ nhung." Thẩm Sách thầm thì, từng chữ một đóng dấu vào trái tim Diệc Trình, "Dù máu trong người em mang dòng họ gì, dù quá khứ của em có phức tạp đến đâu, thì linh hồn em vẫn là của anh. Đừng để một mảnh ngọc làm em quên mất bản thân mình."

Diệc Trình xoay người lại, vùi mặt vào ngực Thẩm Sách, nức nở. Những giọt nước mắt ấm nóng thấm đẫm chiếc áo sơ mi của hắn. Thẩm Sách không hề sốt ruột, hắn cứ thế ôm cậu, tay vuốt ve tấm lưng gầy, kiên nhẫn đợi cậu trút hết nỗi lòng.

Hắn hiểu, sự sủng ái lớn nhất lúc này không phải là tìm ra sự thật ngay lập tức, mà là làm chỗ dựa để cậu không gục ngã trước sự thật đó.

"Anh sẽ không để bất cứ ai mang em đi." Thẩm Sách gằn giọng, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo của một kẻ săn mồi đang bảo vệ con mồi quý giá nhất đời mình, "Nếu thủ đô là nơi khiến em phải chạy trốn, anh sẽ khiến nơi đó không bao giờ chạm được tới em."

Hắn nhấc bổng cậu lên, dìu cậu đi về phía phòng ngủ. Ngôi nhà nhỏ giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, mùi khói bếp ban chiều vẫn còn vương vấn tạo nên một cảm giác gia đình ấm áp.

Thẩm Sách tự tay cởi giày cho Diệc Trình, rồi bế cậu đặt lên giường tre. Hắn đi lấy một thau nước ấm, nhúng khăn bông trắng muốt rồi ngồi xuống bên cạnh, tỉ mỉ lau đi những vết nước mắt trên gương mặt thanh tú.

Cử chỉ của hắn chậm rãi, mộc mạc nhưng chứa đựng một tình cảm sâu sắc đến cực điểm. Một tổng tài Thẩm Sách vốn chỉ quen cầm súng hoặc ký lệnh triệu đô, giờ đây lại vụng về học cách chăm sóc một người như chăm sóc một nhành hoa dễ vỡ.

"Ngoan, ngủ một lát đi. Mọi chuyện đã có anh lo."

Thẩm Sách nằm xuống cạnh cậu, kéo Diệc Trình vào lòng mình. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng sóng biển rì rào ngoài xa như tiếng vỗ về của thiên nhiên. Diệc Trình mệt mỏi nhắm mắt lại, trong cơn mơ màng, cậu vẫn cảm nhận được bàn tay Thẩm Sách đan chặt lấy tay mình, không buông dù chỉ một giây.

Nhưng Thẩm Sách thì không thể ngủ. Hắn cầm mảnh ngọc bội lên, xem xét thật kỹ dưới ánh trăng. Với kiến thức và mạng lưới quan hệ của mình, hắn nhận ra hoa văn trên mảnh ngọc này—đó là biểu tượng của gia tộc họ Diệp, một thế lực lâu đời và bí ẩn bậc nhất tại thủ đô Trung Quốc.

Hắn khẽ nhíu mày. Nếu Diệc Trình thực sự là người của Diệp gia, thì sự bình yên ở làng chài này có lẽ sắp kết thúc. Nhưng hắn thề, dù có phải đối đầu với cả thế giới, hắn cũng sẽ giữ lấy nụ cười mộc mạc của cậu dưới những rặng dừa này.

Sáng hôm sau, nhịp truyện chậm lại trong những sinh hoạt dịu dàng. Thẩm Sách không gọi Diệc Trình dậy sớm. Hắn tự mình ra chợ cá của làng, dùng số tiền lẻ trong túi để mua về những con tôm tươi rói nhất. Hắn muốn nấu cho cậu món cháo tôm mà mẹ cậu từng kể là món cậu thích nhất.

Khi Diệc Trình tỉnh dậy, mùi thơm nồng nàn của cháo đã lan tỏa khắp gian nhà. Cậu bước ra sân, thấy Thẩm Sách đang ngồi bên bếp lò, gương mặt dính chút nhọ nồi nhưng đôi mắt lại sáng rực khi thấy cậu.

"Tỉnh rồi sao? Lại đây ăn cháo đi."

Sự sủng ái này khiến Diệc Trình thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cậu ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn người đàn ông quyền lực nhất thành phố S đang vụng về múc cháo cho mình.

"A Sách, anh không cần làm những việc này đâu."

"Anh thích làm." Thẩm Sách cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sủng nịch, "Anh muốn em biết rằng, dù em là ai, anh vẫn sẽ nấu cháo cho em mỗi sáng."

Ăn xong, Thẩm Sách đưa Diệc Trình ra biển. Lần này họ không đi thuyền, mà chỉ đi dạo dọc bờ cát trắng mịn. Gió biển thổi tung mái tóc của hai người, vị mặn của muối thấm vào đầu lưỡi.

"Trình Trình, anh đã cho người điều tra về mảnh ngọc." Thẩm Sách đột ngột nói, giọng hắn điềm tĩnh, "Nó thuộc về gia tộc họ Diệp ở thủ đô. Có vẻ như em là người thừa kế duy nhất của một nhánh lớn đang bị lưu lạc."

Diệc Trình khựng lại, đôi chân trần lún sâu vào cát mịn: "Họ sẽ tìm em sao?"

"Có thể." Thẩm Sách nắm lấy vai cậu, xoay cậu đối diện với mình, "Nhưng nghe này, anh cho em hai lựa chọn. Một là quay về đó, lấy lại những gì thuộc về em. Hai là ở lại đây, làm Lâm Diệc Trình của anh, anh sẽ xóa sạch mọi dấu vết để họ không bao giờ tìm thấy em."

Diệc Trình nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự bảo bọc của Thẩm Sách. Cậu không màng đến vinh hoa phú quý ở thủ đô, cậu chỉ cần sự bình yên trong vòng tay này.

"Em chọn anh." Cậu thầm thì, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết.

Thẩm Sách không nói lời nào, hắn cúi xuống và chiếm lấy đôi môi cậu. Nụ hôn dưới nắng biển Hải Nam nồng cháy và dài đằng đẵng. Giữa không gian bao la của đại dương, sự kết nối của họ trở nên chặt chẽ và thiêng liêng như một lời thề nguyền.

Đêm đó, Thẩm Sách sủng ái Diệc Trình một cách mãnh liệt nhưng cũng đầy trân trọng. Hắn bắt cậu phải gọi tên mình, bắt cậu phải thừa nhận tình yêu sâu đậm trong từng nhịp thở. Cảnh 18+ diễn ra đầy tính nghệ thuật trên chiếc giường tre đơn sơ, nơi ánh trăng vàng vọt phủ lên những tấc da thịt quấn quýt.

Tiếng rên rỉ của Diệc Trình hòa cùng tiếng sóng, mồ hôi hòa cùng nước mắt của sự hạnh phúc. Thẩm Sách dùng cơ thể mình để khẳng định chủ quyền, để xua đi mọi nỗi sợ hãi về thân thế trong lòng cậu.

"Em là của anh... mãi mãi là của anh..."

Mạch truyện chậm lại ở những cử chỉ sau cuộc hoan lạc: Thẩm Sách dùng khăn ấm lau sạch cơ thể cho cậu, rồi ôm cậu vào lòng, kể về tương lai ở ngôi nhà ven biển này. Hắn hứa sẽ xây cho cậu một phòng tranh đẹp nhất, sẽ cùng cậu đi dạo trên bãi biển này đến khi tóc bạc trắng.

Nhưng ở phương Bắc xa xôi, trong một dinh thự cổ kính ở thủ đô, một người đàn ông trung niên đang nhìn vào bức ảnh cũ của người giúp việc năm xưa, đôi mắt lóe lên sự thâm độc.

"Tìm cho ra đứa bé đó. Nó không thể sống để cản đường chúng ta."

Bão tố đang hình thành từ xa, nhưng dưới mái nhà ở Hải Nam, Thẩm Sách vẫn đang dùng sự sủng ái vô bờ bến của mình để xây dựng một pháo đài bình yên cho người hắn yêu nhất đời.

💡 Bước tiếp theo dành cho bạn: