Hải Nam vào những ngày cuối hạ thường có những buổi chiều tĩnh lặng đến lạ kỳ. Bầu trời cao vút, xanh trong vắt không một gợn mây, nhưng cái không khí oi nồng trước cơn bão dường như đang len lỏi vào từng kẽ lá dừa.
Thẩm Sách đứng bên hiên nhà, bàn tay siết chặt mảnh ngọc lục bảo. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa tắp — nơi thủ đô đang ẩn hiện những âm mưu của gia tộc họ Diệp. Hắn đã nhận được báo cáo từ trợ lý: Đã có những kẻ lạ mặt xuất hiện ở sân bay Mỹ Lan, mục tiêu không ai khác chính là ngôi nhà nhỏ bé này.
Hắn khẽ quay đầu nhìn vào trong. Lâm Diệc Trình đang ngồi bên giá vẽ mới, cậu chăm chú phác họa lại dáng vẻ của biển lúc ban chiều. Ánh nắng tà rọi lên gương mặt thanh tú, làm nổi bật những sợi tóc tơ mềm mại và đôi mắt trong veo không chút tạp niệm.
"Trình Trình." Thẩm Sách khẽ gọi, giọng hắn dịu lại như nước mùa thu.
Diệc Trình ngẩng đầu, mỉm cười: "Anh xong việc rồi sao?"
"Dọn đồ đi, anh đưa em ra đảo vắng chơi vài ngày." Thẩm Sách bước tới, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu, "Ở đó sóng đẹp lắm, thích hợp để em tìm cảm hứng mới."
Diệc Trình hơi ngạc nhiên, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Thẩm Sách khiến cậu không hỏi thêm gì. Cậu chỉ đơn giản gật đầu, xếp lại cọ vẽ. Cậu không biết rằng, đây là cách Thẩm Sách bảo vệ cậu — đưa cậu rời xa tầm mắt của những kẻ đang săn đuổi, tạo ra một pháo đài bình yên giữa lòng đại dương.
Họ xuất phát khi hoàng hôn vừa tắt hẳn. Chiếc cano cao tốc xé toạc mặt nước, đưa hai người đến một hòn đảo nhỏ biệt lập cách xa đất liền. Đây là một hòn đảo tư nhân mà Thẩm Sách đã vung tiền mua lại ngay trong đêm qua. Trên đảo chỉ có một căn nhà gỗ nhỏ nằm sát mép nước, xung quanh là những rặng dừa và bãi cát trắng mịn như nhung.
Không gian ở đây yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng sóng biển vỗ rì rào và tiếng gió thổi qua những kẽ lá. Không đèn đường, không khói bụi, chỉ có ánh trăng bạc phủ xuống vạn vật một lớp áo huyền ảo.
"Đẹp quá..." Diệc Trình đứng trên bãi cát, hít một hơi thật sâu mùi vị mặn nồng của biển cả.
Thẩm Sách đi tới từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cậu. Hắn vùi mặt vào hõm cổ Diệc Trình, hơi thở nóng hổi tỏa ra: "Em thích là tốt rồi. Ở đây không ai làm phiền chúng ta cả."
Tối hôm đó, Thẩm Sách sủng ái Diệc Trình theo một cách rất riêng. Hắn không để cậu động tay vào bất cứ việc gì. Hắn tự tay nướng hải sản trên bãi biển, tự tay rót rượu vang, rồi kiên nhẫn bóc từng lớp vỏ tôm cho cậu.
"A Sách, anh chiều em quá, em sẽ bị hư mất." Diệc Trình khẽ cười, đôi mắt lấp lánh dưới ánh lửa trại.
"Cứ hư đi." Thẩm Sách nhìn cậu với ánh mắt nồng cháy, "Anh tốn bao nhiêu công sức mới tìm lại được em, không chiều em thì chiều ai?"
Khi đêm đã về khuya, không gian trở nên ám muội hơn. Ánh trăng ngoài kia soi bóng lên mặt nước, lấp lánh như những mảnh bạc vụn. Thẩm Sách bế Diệc Trình vào trong căn nhà gỗ. Căn nhà chỉ có duy nhất một chiếc giường lớn trải nệm trắng tinh, hướng thẳng ra phía biển qua lớp cửa kính trong suốt.
Sự sủng ái bùng nổ trong không gian kín đáo này. Thẩm Sách tháo từng chiếc cúc áo của Diệc Trình, mỗi cái chạm của hắn đều mang theo sự trân trọng và khát khao mãnh liệt. Hắn hôn lên vết sẹo của cậu, hôn lên đôi môi đang run rẩy, rồi dần xuống dưới.
Trong nhịp sóng vỗ vào mạn nhà gỗ, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau không rời. Thẩm Sách chiếm hữu cậu một cách chậm rãi, đầy tính nghệ thuật. Hắn muốn khắc ghi từng tấc da thịt, từng tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của cậu vào tận tâm khảm. Diệc Trình cong người, ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, những giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo.
"Diệc Trình... gọi tên anh..." Thẩm Sách thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng và tình yêu.
"A Sách... em yêu anh..."
Cảnh 18+ diễn ra với sự nồng nàn của tình hữu độc chung, là sự giao hòa tuyệt đối giữa một kẻ lụy tình và một người đã hy sinh cả thanh xuân để chờ đợi. Thẩm Sách sủng cậu đến mức "vô pháp vô thiên", hắn dùng tất cả sự dịu dàng và sức mạnh của mình để khiến Diệc Trình cảm thấy mình là báu vật duy nhất trên thế giới này.
Sau khi cao trào qua đi, họ không ngủ ngay. Thẩm Sách ôm Diệc Trình ra ban công gỗ, bọc cậu trong một chiếc chăn lông lớn. Họ ngồi đó, nhìn về phía biển khơi bao la.
"Trình Trình, anh có chuyện muốn nói." Thẩm Sách lên tiếng, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sức nặng, "Người của họ Diệp đã đến Hải Nam rồi."
Cơ thể Diệc Trình khẽ run lên trong vòng tay hắn.
"Đừng sợ." Thẩm Sách siết chặt vòng tay, "Anh đưa em ra đây là để anh rảnh tay dọn dẹp bọn chúng. Ở thành phố S, anh là tổng tài, nhưng ở vùng biển này, anh là luật pháp. Anh sẽ không để bất cứ ai mang dòng họ Diệp chạm vào một sợi tóc của em."
Diệc Trình ngước nhìn hắn, đôi mắt chứa đầy sự tin cậy: "Em không cần họ Diệp, em chỉ cần anh."
"Anh biết." Thẩm Sách hôn lên tóc cậu, "Nhưng có những thứ chúng ta phải đối mặt mới có thể kết thúc hoàn toàn. Anh sẽ điều tra rõ tại sao năm xưa họ lại truy sát em. Nếu họ muốn đòi người, anh sẽ cho họ thấy cái giá của việc đối đầu với Thẩm Sách."
Sự sủng ái của hắn lúc này đã chuyển sang một trạng thái cao hơn: Đó là sự bảo hộ sinh mạng. Hắn không muốn cậu phải lo lắng, nên mọi cuộc chiến ngoài kia hắn sẽ âm thầm giải quyết.
Mạch truyện chậm lại ở những cử chỉ chăm sóc của ngày hôm sau trên đảo. Thẩm Sách đưa Diệc Trình đi dạo dọc bờ biển, họ cùng nhau nhặt những vỏ ốc kỳ lạ, cùng nhau ngồi dưới bóng dừa vẽ tranh. Thẩm Sách nhìn cậu vẽ, thỉnh thoảng lại giúp cậu pha màu, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi bóng hình nhỏ bé ấy.
Nhưng bình yên ở đảo vắng chỉ là bước đệm. Ở đất liền, trợ lý của Thẩm Sách đã giăng sẵn một cái bẫy để dụ những kẻ từ thủ đô ra mặt. Thẩm Sách biết, gia tộc họ Diệp rất lớn mạnh, nhưng họ quên mất rằng một con mãnh thú khi bảo vệ bạn đời của nó sẽ trở nên đáng sợ gấp bội.
Đêm thứ hai trên đảo, bão bắt đầu kéo đến xa xa. Tiếng sấm rền vang trên mặt biển, gió thổi mạnh làm những tàu lá dừa xào xạc. Diệc Trình hơi sợ hãi, cậu rúc sâu vào lòng Thẩm Sách.
"Có anh ở đây, bão không vào được nhà đâu." Thẩm Sách vỗ về cậu.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con sóng lớn bắt đầu vỗ mạnh vào bờ đá. Hắn biết, cuộc chiến chính thức đã bắt đầu. Không chỉ là cuộc chiến giữ lấy Diệc Trình, mà còn là cuộc chiến đòi lại công bằng cho người mẹ đã mất của cậu, và cho chính đứa trẻ đã phải sống trong cảnh nghèo khổ suốt 20 năm qua.
Sâu sắc và mộc mạc, chương truyện kết thúc bằng hình ảnh hai con người ôm chặt lấy nhau giữa căn nhà gỗ nhỏ, mặc kệ ngoài kia bão tố đang gào thét. Sự liên kết giữa họ giờ đây đã cứng hơn kim cương, không một thế lực nào có thể chia cắt.