Cơn bão ngoài khơi xa vẫn đang gầm gừ, ném những đợt sóng bạc đầu vào ghềnh đá quanh đảo vắng. Trong căn nhà gỗ, ánh đèn bão hắt lên tường những mảng sáng tối chập chờn, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng.
Thẩm Sách ngồi trên chiếc ghế bành đặt ngay trước cửa ra vào, đôi chân dài vắt chéo, trên tay là một ly rượu vang màu đỏ thẫm như máu. Hắn mặc chiếc áo sơ mi đen đơn giản, cổ áo mở hờ, toát ra một thứ khí thế của kẻ làm chủ vạn vật. Sau lưng hắn, trong căn phòng ngủ được che chắn bởi lớp rèm lụa dày, Lâm Diệc Trình đang ngủ say dưới tác dụng của một chút trà an thần mà hắn đã pha.
Hắn không muốn cậu nhìn thấy sự tàn khốc của thế giới này thêm một lần nào nữa.
Cộp. Cộp.
Tiếng giày da nện lên sàn gỗ hành lang phá tan tiếng sóng. Một nhóm người đàn ông mặc vest đen, dẫn đầu là một vị trung niên có gương mặt gầy gò nhưng đôi mắt sắc như dao cau, bước vào không gian nhỏ bé của căn nhà. Đó là Diệp Khiêm — chú ruột của Diệc Trình, người đang nắm giữ thực quyền tại Diệp gia ở thủ đô.
"Thẩm tổng, không ngờ vị trí của anh ở thành phố S cao như vậy, mà lại chịu hạ mình đến cái đảo hoang này để chơi trò 'giấu người'." Diệp Khiêm lên tiếng, giọng nói khô khốc mang theo sự khinh miệt của kẻ bề trên.
Thẩm Sách không đứng dậy, hắn khẽ xoay ly rượu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào đối phương: "Đảo của tôi, người của tôi. Diệp tiên sinh lặn lội từ Bắc xuống Nam, không sợ gió biển làm hỏng bộ vest đắt tiền của mình sao?"
"Thẩm Sách, anh nên hiểu rõ anh đang giữ ai." Diệp Khiêm gằn giọng, bước tới một bước, "Đó là huyết mạch duy nhất của anh trai tôi. Mảnh ngọc bội và tờ giấy khai sinh đó là bằng chứng không thể chối cãi. Diệp gia chúng tôi không bao giờ để con cháu lưu lạc ở ngoài, nhất là với một người... không có địa vị như cậu ta."
"Địa vị?" Thẩm Sách bật cười, một nụ cười đầy châm biếm, "Các người gọi là lưu lạc? Năm đó nếu không có người mẹ nuôi hiền lành mang cậu ấy chạy trốn, liệu cậu ấy có sống nổi qua trận thanh trừng của các người không? Bây giờ thấy gia tộc lung lay, cần một cái tên để kế thừa di chúc, các người mới nhớ đến cậu ấy?"
Hắn đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng động vang lên giữa đêm vắng khiến nhóm người phía sau Diệp Khiêm vô thức lùi lại. Thẩm Sách đứng dậy, chiều cao vượt trội và sự áp bức từ hơi thở khiến không gian dường như hẹp lại.
"Tôi nhắc lại một lần nữa. Ở đây không có thiếu gia họ Diệp nào cả. Chỉ có Lâm Diệc Trình, người của Thẩm Sách tôi. Ai dám bước qua cánh cửa kia để chạm vào em ấy, tôi thề sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi bản đồ Trung Quốc ngay trong đêm nay."
Sự bảo bọc của Thẩm Sách không còn là sự sủng nịch dịu dàng, mà là một sự chiếm hữu cực đoan mang tính sinh tử. Hắn sủng cậu, sủng đến mức sẵn sàng tuyên chiến với một trong tứ đại gia tộc ở thủ đô mà không hề chớp mắt.
Giữa lúc không khí đang căng thẳng tột độ, bức rèm lụa sau lưng Thẩm Sách khẽ động. Lâm Diệc Trình bước ra, trên người khoác chiếc áo choàng của Thẩm Sách rộng thùng thình, gương mặt vẫn còn chút ngái ngủ nhưng đôi mắt lại vô cùng kiên định.
Cậu đã nghe thấy tất cả.
"Trình Trình, sao em lại ra đây?" Thẩm Sách lập tức thu lại khí thế sắc lạnh, bước tới ôm lấy vai cậu, giọng nói trở nên mềm mỏng lạ thường, "Vào trong ngủ đi, anh sẽ giải quyết xong ngay."
Diệc Trình lắc đầu, cậu nhìn thẳng vào Diệp Khiêm. Lần đầu tiên, người thiếu niên mộc mạc của vùng biển Hải Nam đối mặt với sự hào nhoáng giả tạo của thủ đô.
"Tôi không biết Diệp gia là gì." Diệc Trình lên tiếng, giọng nói mộc mạc nhưng sâu sắc vô cùng, "Tôi chỉ biết mẹ tôi đã dùng cả đời để bảo vệ tôi, bà ấy hận nơi đó đến mức hơi thở cuối cùng cũng không muốn nhắc lại một chữ 'Diệp'. Các người muốn tìm người thừa kế? Vậy thì tìm sai người rồi. Tôi chỉ là một họa sĩ nghèo, tay tôi chỉ thích dính màu vẽ, không thích dính máu và tiền bẩn của các người."
Diệp Khiêm biến sắc: "Cậu... cậu không biết mình đang từ bỏ cái gì đâu! Đó là danh vọng, là quyền lực mà cả đời này Thẩm Sách cũng chưa chắc cho cậu được hết."
"Anh ấy đã cho tôi thứ mà các người không có." Diệc Trình tựa đầu vào vai Thẩm Sách, bàn tay cậu đan chặt lấy bàn tay hắn, "Anh ấy cho tôi một mái nhà, một trái tim chân thành, và cả sự bình yên dưới ánh mặt trời. Đó mới là địa vị cao quý nhất."
Thẩm Sách nhìn Diệc Trình, lòng hắn dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Hắn cúi xuống, hôn lên trán cậu trước mặt bao nhiêu người, sự sủng ái này chính là cái tát mạnh nhất giáng vào mặt gia tộc họ Diệp.
"Nghe thấy chưa?" Thẩm Sách quay lại nhìn Diệp Khiêm, ánh mắt tàn nhẫn vô cùng, "Cút ngay lập tức trước khi tôi mất kiên nhẫn. Và đừng bao giờ xuất hiện ở Hải Nam thêm một lần nào nữa."
Diệp Khiêm tức giận tím mặt nhưng trước sự bao vây của lực lượng vệ sĩ tinh nhuệ của Thẩm Sách đang tiến vào từ bốn phía đảo, ông ta đành nghiến răng rút lui.
Khi con thuyền chở người họ Diệp khuất bóng trong màn đêm, Thẩm Sách mới thở phào một hơi. Hắn quay sang, bế thốc Diệc Trình lên, đi thẳng vào trong phòng. Hắn đặt cậu ngồi lên giường, quỳ xuống trước mặt cậu, bàn tay to lớn bao bọc lấy đôi bàn tay đang hơi run rẩy của Diệc Trình.
"Em sợ không?"
"Có anh ở đây, em không sợ." Diệc Trình thầm thì, "Nhưng A Sách... có phải vì em mà anh sẽ gặp rắc rối lớn không?"
"Rắc rối lớn nhất của anh là thấy em buồn." Thẩm Sách hôn lên lòng bàn tay cậu, sự sủng ái lúc này lắng đọng thành một sự hy sinh thầm lặng, "Diệp gia tuy mạnh, nhưng ở thành phố S và Hải Nam, họ không làm gì được anh đâu. Anh đã chuẩn bị tất cả rồi. Ngày mai, chúng ta sẽ về lại ngôi nhà cũ. Anh sẽ xây một phòng tranh ngay tại bãi cát nơi em hay ngồi, anh sẽ bao thầu cả làng chài để không ai có thể xâm phạm vào thế giới của em."
Mạch truyện chậm lại trong đêm khuya thanh vắng. Thẩm Sách sủng ái Diệc Trình một cách tỉ mỉ. Hắn đi nấu một bát mì trứng nóng hổi cho cậu ăn lót dạ sau cơn chấn động. Hắn ngồi nhìn cậu ăn, thỉnh thoảng lại đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa trên trán cậu.
Sự liên kết giữa họ sau sự kiện này không còn chỉ là tình yêu nam nữ đơn thuần, mà là sự nương tựa sinh mệnh. Lâm Diệc Trình từ bỏ hào môn để chọn một tổng tài "điên tình", còn Thẩm Sách từ bỏ sự yên ổn để làm pháo đài cho người mình yêu.
Đêm đó, dưới tiếng sóng biển gào thét ngoài kia, trong căn nhà gỗ nhỏ lại là một vùng trời ngọt ngào. Thẩm Sách hôn cậu, nụ hôn nồng cháy nhưng đầy sự trân trọng. Hắn không làm đến bước cuối cùng vì sợ cậu mệt, hắn chỉ ôm cậu thật chặt, để cơ thể hai người hòa làm một dưới lớp chăn thơm mùi nắng.
"Diệc Trình... từ nay về sau, em chỉ có một họ duy nhất."
"Họ gì?"
"Họ của anh." Thẩm Sách mỉm cười, nụ cười đẹp đến mức khiến trái tim Diệc Trình lỗi nhịp.
Bối cảnh Hải Nam giản dị, mộc mạc lại một lần nữa ôm lấy họ. Dù bão tố ngoài kia vẫn chưa dứt, dù gia tộc họ Diệp chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng, nhưng giữa lòng đại dương bao la, có hai trái tim đang đập cùng một nhịp, thề nguyện bảo vệ nhau đến hơi thở cuối cùng.