MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió biển và Trăng sángChương 13: XÂY LẠI MỘT GIẤC MƠ HOANG

Gió biển và Trăng sáng

Chương 13: XÂY LẠI MỘT GIẤC MƠ HOANG

1,621 từ · ~9 phút đọc

Sáng sớm ở Hải Nam, khi màn sương muối còn chưa kịp tan trên những tàu lá dừa, không gian đã bắt đầu xôn xao bởi tiếng gõ búa nhịp nhàng từ phía bãi cát sau nhà.

Lâm Diệc Trình tỉnh dậy trong hơi ấm quen thuộc của lồng ngực Thẩm Sách. Cậu dụi mắt, nhìn qua cửa sổ thấy những người thợ đang tất bật dựng những khung gỗ sồi vững chãi ngay sát mép nước. Đó không phải là một công trình bê tông cốt thép lạnh lẽo, mà là một ngôi nhà kính nhỏ với khung gỗ màu trầm, nằm lọt thỏm giữa rặng dừa và biển cả — nơi Thẩm Sách hứa sẽ biến thành phòng tranh riêng của cậu.

"Tỉnh rồi sao? Đừng nhìn nữa, đó là quà của em, nhìn nhiều sẽ mất bất ngờ."

Thẩm Sách siết nhẹ eo cậu, giọng nói khàn khàn đặc trưng của buổi sớm mai. Hắn vùi đầu vào mái tóc hơi rối của Diệc Trình, hít một hơi thật sâu. Ở đây, hắn không còn là Thẩm tổng của những cuộc họp căng thẳng, hắn chỉ là một người đàn ông đang tận hưởng sự bình yên bên người mình thương.

"A Sách, anh thật sự xây nó sao? Ở đây sóng lớn lắm, em sợ..."

"Anh đã cho người khảo sát kỹ rồi. Móng nhà được đóng sâu vào tầng đá ngầm, kính cường lực chịu được bão cấp mười hai. Em chỉ việc đứng bên trong, nhìn bão tố ngoài khơi và vẽ lại chúng. Còn bão tố trong đời em, cứ để anh ngăn lại."

Thẩm Sách ngồi dậy, cởi trần để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, hắn bước xuống giường và quỳ xuống bên cạnh, tự tay mang tất vào chân cho Diệc Trình vì sợ cậu bị lạnh bởi hơi đất buổi sáng. Sự sủng ái này mộc mạc đến tận cùng, không cần kim cương, chỉ cần sự chăm sóc tỉ mỉ trong từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất.

Buổi trưa, nắng vàng như rót mật xuống làng chài. Thẩm Sách rủ Diệc Trình đi chợ cá — một việc mà lẽ ra một người như hắn cả đời cũng chẳng bao giờ chạm tới.

Hắn mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần đùi, chân đi dép tông, dắt tay Diệc Trình len lỏi qua những sạp cá đầy mùi tanh nồng và tiếng mặc cả ồn ào. Thẩm Sách cao lớn, khí chất ngời ngời giữa khu chợ nghèo nàn tạo nên một khung cảnh vô cùng đối lập nhưng lại ấm áp lạ thường.

"Cái này là cá gì?" Thẩm Sách chỉ vào một rổ cá lấp lánh bạc.

"Cá nục. Mẹ em ngày xưa hay kho tiêu cho em ăn." Diệc Trình mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Thẩm Sách lập tức rút ví, nhưng Diệc Trình đã ngăn lại. Cậu tiến lên, dùng giọng địa phương mộc mạc để trả giá với bà lão bán cá. Thẩm Sách đứng sau, nhìn bóng lưng nhỏ bé của cậu, lòng dâng lên một cảm giác tự hào kỳ lạ. Hắn thấy cậu thuộc về nơi này, và hắn tình nguyện biến mình thành một phần của nơi này để được ở bên cậu.

Họ xách về một giỏ đầy hải sản tươi rói. Về đến nhà, Thẩm Sách không để Diệc Trình đụng tay vào bếp. Hắn trải một tấm chiếu cói ra giữa sân, dưới bóng cây nhài biển, rồi ngồi đó học cách làm sạch cá theo chỉ dẫn của cậu.

"Tay anh vốn để ký hợp đồng, giờ lại để mổ cá, anh có thấy phí không?" Diệc Trình ngồi bên cạnh, tay cầm một quả dừa, khẽ hỏi.

Thẩm Sách ngẩng lên, một vệt vảy cá dính trên má hắn, nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự thâm tình vô hạn: "Hợp đồng ký xong cũng chỉ mang về tiền. Còn làm những việc này, anh mang về được nụ cười của em. Cái nào giá trị hơn?"

Chiều hôm đó, khi phòng tranh dần thành hình, Thẩm Sách đưa Diệc Trình ra bãi cát. Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ sồi. Bên trong không phải là mảnh ngọc bội Diệp gia, mà là một chiếc nhẫn bạc trơn, phía trong mặt nhẫn khắc hai chữ: S - Trình.

"Đây không phải nhẫn đắt tiền, nhưng nó được anh đặt thợ thủ công ở đây làm từ bạc nguyên chất của vùng biển này." Thẩm Sách nắm lấy tay cậu, lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út, "Diệc Trình, anh muốn cưới em ở đây. Không cần khách khứa hào nhoáng, chỉ cần biển cả làm chứng."

Diệc Trình nghẹn ngào, cậu nhìn chiếc nhẫn đơn sơ nhưng nặng tình, cảm thấy mọi cay đắng 5 năm qua đều xứng đáng để đổi lấy giây phút này. Cậu kiễng chân, chủ động hôn lên môi Thẩm Sách. Nụ hôn mang theo vị ngọt của nước dừa và vị mặn của gió biển, nồng nàn và bền bỉ.

Đêm về, Hải Nam chìm trong tiếng sóng rì rào. Phòng tranh mới dựng xong phần thô, Thẩm Sách dắt Diệc Trình vào trong. Mùi gỗ mới thơm nồng quyện với mùi biển. Hắn bật một ngọn đèn bão nhỏ, ánh sáng vàng vọt phủ lên những khung gỗ, tạo nên một không gian vô cùng lãng mạn.

Thẩm Sách ôm cậu từ phía sau, bàn tay luồn vào trong áo sơ mi mỏng, mơn trớn làn da mịn màng.

"Em muốn vẽ gì đầu tiên ở đây?"

"Em muốn vẽ anh." Diệc Trình thầm thì, xoay người lại ôm chặt lấy cổ hắn.

Sự sủng ái bùng nổ trong không gian gỗ mới thơm nồng. Thẩm Sách bế cậu lên chiếc bàn gỗ dài dùng để đặt họa cụ, hắn chiếm hữu cậu một cách chậm rãi, tỉ mỉ như đang khắc họa một tác phẩm nghệ thuật.

Trong ánh đèn dầu leo lét, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, mồ hôi lấp lánh như sương đêm. Tiếng thở dốc của Thẩm Sách và tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của Diệc Trình hòa quyện vào tiếng sóng vỗ mạnh vào chân móng công trình bên dưới.

Mỗi cái chạm của Thẩm Sách đều mang theo sự thề nguyền: Anh sẽ bảo vệ em, sẽ giữ cho em sự thuần khiết này mãi mãi. Hắn hôn lên từng thớ thịt, từng vết sẹo, dùng dục vọng nồng cháy để sưởi ấm tâm hồn vốn dĩ đã chịu quá nhiều lạnh lẽo của cậu.

Sau cuộc hoan lạc, Thẩm Sách không đưa cậu về nhà ngay. Hắn trải một chiếc chăn lớn ngay trên sàn gỗ của phòng tranh, hai người nằm đó, nhìn qua lớp kính cường lực trong suốt thấy những ngôi sao li ti trên bầu trời đêm Hải Nam.

"A Sách, nếu một ngày gia đình anh bắt anh về thành phố S thì sao?"

Thẩm Sách xoay người, gối đầu lên tay, mắt nhìn xa xăm: "Họ không bắt được anh đâu. Anh đã chuyển giao phần lớn quyền lực cho những người thân tín. Thẩm thị sẽ vẫn vận hành, nhưng chủ nhân của nó sẽ ở đây, cùng vợ của mình đánh cá và vẽ tranh."

Hắn dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên sâu sắc: "Anh đã sống trong sự hào nhoáng đủ lâu để biết rằng nó không mang lại hạnh phúc. Hạnh phúc là khi sáng sớm thức dậy thấy em còn nằm trong lòng anh, là khi chiều tối cùng em ngồi bên bếp lửa."

Nhưng bình yên ấy không kéo dài mãi mãi. Sáng hôm sau, một chiếc xe đen sang trọng dừng lại ở đầu làng. Không phải người của Diệp gia, mà là quản gia thân tín của cha Thẩm Sách.

"Thiếu gia, ông chủ bệnh nặng, muốn ngài về thành phố S ngay lập tức."

Thẩm Sách nheo mắt, khí thế lạnh lùng lập tức trở lại. Hắn biết đây có thể là một cái bẫy để tách hắn khỏi Diệc Trình, nhưng nếu là thật, hắn không thể không về.

Diệc Trình đứng bên cạnh, mặt hơi tái đi nhưng cậu cố gắng bình tĩnh: "Anh về đi. Em ở đây đợi anh. Phòng tranh này... em sẽ vẽ bức tranh đầu tiên để chờ anh về xem."

Thẩm Sách siết chặt tay cậu, ánh mắt đầy sự giằng xé. Hắn quay sang ra lệnh cho vệ sĩ: "Tăng cường gấp đôi lực lượng bảo vệ quanh đây. Nếu Lâm thiếu gia có một vết xước, các người chuẩn bị quan tài cho mình đi."

Hắn ôm hôn Diệc Trình một cách thô bạo, như muốn khảm cậu vào trí nhớ trước khi rời đi. "Đợi anh. Ba ngày. Chỉ ba ngày anh sẽ quay lại."

Chiếc xe lăn bánh, để lại Diệc Trình đứng giữa rặng dừa, chiếc nhẫn bạc trên tay lấp lánh dưới nắng. Cậu quay lại phòng tranh, cầm cọ lên, nhưng bàn tay lại run rẩy.

Trong khi đó, ở thủ đô, gia tộc họ Diệp đã bắt đầu liên thủ với những kẻ thù của Thẩm gia tại thành phố S. Một âm mưu kinh khủng đang nhắm vào "gót chân Achilles" duy nhất của Thẩm Sách — chính là người họa sĩ nhỏ bé ở vùng biển Hải Nam.

Câu truyện chậm lại ở hình ảnh Diệc Trình ngồi cô độc trong phòng tranh kính, màu vẽ vung vãi trên sàn, mắt hướng ra biển khơi xanh ngắt. Sự liên kết giữa họ giờ đây đang đứng trước thử thách của khoảng cách và những âm mưu thâm độc. Nhưng giữa gian phòng gỗ thơm mùi sủng ái ấy, tình yêu của họ đã đủ lớn để chống chọi với bất cứ cơn bão nào sắp tới.