Thành phố S cách Hải Nam hàng nghìn cây số, nhưng khoảng cách thực sự lại nằm ở sự im lặng đáng sợ từ những hồi chuông điện thoại không người nhấc máy.
Ba ngày theo lời hẹn của Thẩm Sách đã trôi qua, nhưng chiếc Rolls-Royce đen bóng vẫn chưa thấy xuất hiện ở lối vào làng chài. Lâm Diệc Trình đứng bên cửa sổ phòng tranh kính mới dựng, đôi mắt hướng về con đường nhựa duy nhất dẫn ra thế giới bên ngoài. Nắng chiều Hải Nam hôm nay không vàng rực mà mang một màu tím thẫm đượm buồn, hắt lên những giá vẽ còn trống huơ trống hoắc.
Cậu cúi xuống nhìn chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng ký ức về hơi ấm của Thẩm Sách vẫn còn vẹn nguyên. Cậu nhớ cách hắn nắm tay cậu dạo chợ cá, nhớ cả mùi khói bếp vương trên vạt áo sơ mi đắt tiền của hắn. Mộc mạc thế thôi, mà giờ đây sao xa xỉ đến lạ lùng.
Bên ngoài, sóng biển bắt đầu vỗ vào chân móng phòng tranh mạnh hơn thường lệ. Tiếng rào rạt của đại dương như đang thì thầm về một điều chẳng lành.
Lâm Diệc Trình cầm cọ lên, nhưng bàn tay cậu khẽ run. Cậu muốn vẽ bức chân dung của hắn như đã hứa, nhưng mỗi khi đặt bút, gương mặt của Thẩm Sách trong trí nhớ lại hiện ra với ánh mắt đầy giằng xé lúc rời đi. Cậu nhận ra, mình yêu người đàn ông này không phải vì quyền lực hay tiền bạc, mà vì cái cách hắn trân trọng từng mảnh vỡ trong tâm hồn cậu.
"Thiếu gia, ngài nên vào nhà nghỉ ngơi. Gió biển đêm nay lạnh lắm."
Tiếng của A Thành — đội trưởng đội vệ sĩ mà Thẩm Sách để lại — vang lên sau lưng. A Thành vốn là người lầm lì, nhưng ánh mắt lúc này cũng phảng phất vẻ lo âu. Anh ta vừa nhận được tin từ thành phố S: Dinh thự Thẩm gia đã bị phong tỏa hoàn toàn, mọi tín hiệu liên lạc đều bị cắt đứt bởi một hệ thống phá sóng quân sự.
"A Thành, anh ấy vẫn chưa gọi về sao?" Diệc Trình khẽ hỏi, giọng cậu mỏng manh như cánh nhài biển trước gió.
"Vẫn chưa, nhưng Thẩm tổng là người nhìn xa trông rộng, ngài ấy chắc chắn sẽ có cách."
Diệc Trình gật đầu, nhưng lòng cậu trĩu nặng. Cậu biết, cái "cách" của Thẩm Sách thường phải đánh đổi bằng sự tàn khốc. Cậu sợ hắn vì bảo vệ cậu mà phải quay lại làm con mãnh thú cô độc trong cái lồng kính của quyền lực.
Đêm xuống, làng chài chìm vào bóng tối. Những ngọn đèn dầu từ các mái nhà xa xa leo lét như đom đóm. Diệc Trình không vào nhà chính mà quyết định ngủ lại trong phòng tranh kính. Cậu nằm trên chiếc chăn lớn trải dưới sàn, ngay vị trí mà đêm nọ hai người đã nhìn ngắm tinh tú.
Không gian bỗng trở nên ngột ngạt. Tiếng sóng vỗ đều đặn bỗng bị ngắt quãng bởi một tiếng động lạ — tiếng kim loại va chạm rất khẽ, nằm ngoài quy luật của gió và nước.
Lâm Diệc Trình bật dậy, tim đập thình thịch. Cậu nhìn qua lớp kính cường lực. Dưới ánh trăng mờ, ba chiếc cano đen sì đang lướt đi lặng lẽ, không hề bật đèn, tiến thẳng về phía bãi cát tư gia. Đó không phải là thuyền của dân chài, cũng không phải lực lượng tiếp tế của Thẩm Sách.
Bộp!
Một tiếng súng giảm thanh vang lên từ phía cổng rào. Tiếp theo là tiếng hét nghẹn của một vệ sĩ. Diệc Trình chết lặng. Cơn ác mộng mà Thẩm Sách luôn lo sợ cuối cùng đã tìm đến tận cửa.
Cánh cửa gỗ của phòng tranh bị đẩy mạnh, A Thành xông vào, trên tay là một khẩu súng ngắn, gương mặt đầy vết máu: "Thiếu gia! Chạy mau! Chúng là người của Diệp gia phối hợp với sát thủ đánh thuê. Phía cổng chính đã thất thủ rồi!"
"Còn Thẩm Sách? Anh ấy có sao không?" Diệc Trình túm lấy tay A Thành, hơi thở dồn dập.
"Thẩm tổng bị giam lỏng ở thủ đô rồi, đây là một cái bẫy liên hoàn! Ngài phải đi ngay theo đường hầm thoát hiểm dưới sàn này!"
A Thành dứt lời, lật một tấm ván gỗ bí mật mà Thẩm Sách đã cho thợ làm sẵn khi xây dựng phòng tranh. Hóa ra, ngay cả khi đang đắm chìm trong sủng ái, Thẩm Sách chưa bao giờ lơ là việc bảo vệ mạng sống cho cậu. Hắn đã lường trước ngày này.
"Tôi không đi! Nếu tôi đi, anh ấy sẽ bị chúng uy hiếp suốt đời!" Diệc Trình nhìn vào mảnh ngọc bội và chiếc nhẫn trên tay. Một sự kiên cường lạ kỳ nảy sinh trong lòng người họa sĩ vốn dĩ yếu đuối.
Cậu nhận ra, nếu cậu cứ mãi là một nhành cỏ dại được bao bọc, Thẩm Sách sẽ mãi mãi có một điểm yếu chết người. Cậu phải đối mặt.
"Thiếu gia! Đừng bướng bỉnh!" A Thành gầm nhẹ, nhưng đã quá muộn.
Một quả lựu đạn choáng nổ tung ngay sát vách kính. Ánh sáng trắng xóa và tiếng rít chói tai khiến Diệc Trình ngã gục. Khi tầm nhìn của cậu dần khôi phục, cậu thấy một người đàn ông trung niên bước vào. Không phải Diệp Khiêm, mà là một kẻ có gương mặt giống hệt cậu nhưng già nua và đầy vẻ độc ác — Diệp Trọng, người anh trai cả của cha ruột cậu, kẻ chủ mưu thật sự năm xưa.
"Nhìn cái mặt này xem... giống Diệp Hạo như đúc." Diệp Trọng cười nhạt, đôi giày da dẫm lên những tuýp màu vẽ vung vãi trên sàn, "Đáng lẽ mày phải chết từ 20 năm trước cùng thằng cha mày rồi."
Diệc Trình gắng gượng ngồi dậy, lau vệt máu trên môi, ánh mắt cậu bỗng trở nên sâu sắc và lạnh lùng lạ thường, cái nhìn mà cậu đã học được từ Thẩm Sách.
"Ông tìm tôi chỉ để giết thôi sao? Nếu chỉ để giết, ông đã không tốn công giam lỏng Thẩm Sách và điều động cả quân đoàn đến đây." Diệc Trình cười mỉa mai, "Ông cần mảnh ngọc này để mở kho lưu trữ bí mật của Diệp gia đúng không? Người mẹ quá cố của tôi nói, chỉ có trái tim của một người Diệp gia thuần khiết mới mở được nó. Ông... không có thứ đó."
Diệp Trọng khựng lại, gương mặt biến dạng vì giận dữ. Lời nói của Diệc Trình trúng phóc vào tử huyệt.
Cùng lúc đó, tại một tầng hầm bí mật ở thành phố S.
Thẩm Sách đang bị xích tay vào ghế sắt, gương mặt đầy vết bầm tím nhưng nụ cười của hắn lại khiến kẻ tra tấn phải rùng mình. Cha hắn đứng phía trước, tay cầm gậy run rẩy: "A Sách, buông bỏ thằng bé đó đi. Diệp gia sẽ cho chúng ta những mỏ khoáng sản ở phương Bắc. Mày vì một thằng họa sĩ mà phá hủy cả cơ nghiệp sao?"
Thẩm Sách nhổ ra một ngụm máu, ngước mắt nhìn cha mình: "Cơ nghiệp của ông là một đống xác thối. Còn Diệc Trình... là hơi thở của tôi. Ông tưởng ông xích được tôi sao?"
Hắn khẽ nhếch môi. Từ trong túi áo sơ mi rách nát, một thiết bị định vị siêu nhỏ phát ra tín hiệu màu xanh. Thẩm Sách chưa bao giờ đi tay không vào hang cọp. Hắn chấp nhận bị bắt để dụ toàn bộ thế lực của Diệp gia lộ diện ở Hải Nam, nơi hắn đã bố trí một "món quà" bất ngờ.
"Ông có biết tại sao tôi lại xây phòng tranh bằng kính cường lực không?" Thẩm Sách thì thầm, giọng nói đầy sự sủng ái xen lẫn tàn nhẫn, "Vì ở đó có lắp đặt hệ thống tự hủy bằng áp suất nước. Nếu Diệc Trình gặp nguy hiểm, toàn bộ hòn đảo đó sẽ bị nhấn chìm cùng với lũ khốn các người. Và tôi... sẽ đi cùng em ấy."
Lão Thẩm kinh hoàng lùi lại. Ông không ngờ con trai mình lại điên cuồng đến mức này. Đây không còn là sủng ái, đây là một loại tình yêu mang tính hủy diệt.
Quay lại Hải Nam, giữa phòng tranh kính.
Diệp Trọng tiến lại gần, định giật lấy sợi dây chuyền trên cổ Diệc Trình. Nhưng ngay khoảnh khắc gã chạm vào cậu, một tiếng còi tàu vang lên xé toạc màn đêm. Từ ngoài khơi, hàng chục chiếc tàu tuần duyên và trực thăng vũ trang của lực lượng đặc nhiệm đột ngột xuất hiện, đèn pha quét rực sáng cả một vùng trời.
Đây không phải người của Thẩm Sách, mà là lực lượng chính phủ. Thẩm Sách đã dùng danh nghĩa đại diện tập đoàn Thẩm thị để tố cáo hành vi buôn lậu và giết người của Diệp gia từ nhiều tháng trước, chờ đúng thời điểm này để quét sạch.
Trong cơn hỗn loạn, Diệc Trình nhìn thấy qua khe hở của nhóm người, một bóng dáng quen thuộc vừa nhảy xuống từ trực thăng.
Thẩm Sách.
Hắn mặc bộ đồ tác chiến đen tuyền, gương mặt vương máu nhưng đôi mắt khi nhìn thấy cậu lại tràn đầy sự nhẹ nhõm đến điên cuồng. Hắn xông vào phòng tranh, bất chấp làn đạn, đá văng kẻ đang giữ Diệc Trình và ôm chầm lấy cậu.
"Anh đến muộn... xin lỗi em..." Thẩm Sách vùi mặt vào cổ cậu, đôi vai to lớn run rẩy.
Diệc Trình ôm lấy hắn, nước mắt rơi lã chã lên đôi vai sần sùi của người đàn ông. Giữa đống đổ nát của màu vẽ và kính vỡ, giữa tiếng súng và tiếng trực thăng gầm rú, sự sủng ái của họ lại một lần nữa nở hoa. Hắn không hỏi cậu có sợ không, hắn chỉ kiểm tra xem chiếc nhẫn bạc trên tay cậu có còn không.
"Em vẫn đợi anh." Diệc Trình mỉm cười qua làn nước mắt.
Mạch truyện liên kết chắc chắn giữa hai không gian thành phố và làng chài cuối cùng đã hội tụ tại một điểm: Sự hy sinh và bảo vệ. Thẩm Sách đã dùng chính mình làm mồi nhử để dọn sạch mọi chông gai cho tương lai của hai người.
Khi bình minh ngày thứ tư ló dạng, bão tan. Diệp gia sụp đổ trong một đêm, những kẻ thủ cựu ở Thẩm gia cũng bị thanh trừng tận gốc.
Thẩm Sách dắt tay Diệc Trình đi trên bãi cát đầy mảnh vụn. Hắn dừng lại, nhìn ngôi nhà kính đã bị hư hại một phần.
"Anh sẽ xây lại nó. Đẹp hơn, vững chắc hơn."
Diệc Trình lắc đầu, cậu tựa đầu vào vai hắn, nhìn mặt trời đang lên: "Không cần đâu A Sách. Chúng ta về nhà thôi. Ngôi nhà cũ của mẹ... có anh là đủ rồi."
Sâu sắc và mộc mạc, tình yêu của họ đã đi qua bão táp để trở về với những gì chân phương nhất. Hào môn hay danh gia vọng tộc cũng chẳng bằng một buổi sáng bình yên, tay trong tay, ngắm sóng vỗ vào lòng đất mẹ.