Ba tháng sau cơn chấn động tại làng chài Hải Nam, thế giới hào môn ở thành phố S và thủ đô vẫn chưa thôi bàn tán về sự sụp đổ của gia tộc họ Diệp. Nhưng ở một góc nhỏ ven biển phía Nam, thời gian dường như đã ngừng trôi.
Nắng sớm xuyên qua rèm cửa vải xô mỏng manh, rải những hạt bụi vàng óng ánh lên chiếc giường gỗ đơn sơ. Thẩm Sách thức dậy sớm hơn thường lệ. Hắn nằm nghiêng, chống tay lên đầu, lặng lẽ ngắm nhìn người thương đang say ngủ trong lòng mình.
Lâm Diệc Trình nằm đó, gương mặt không còn vẻ xanh xao, lo âu của những ngày ở thành phố S. Làn da cậu đã nhuốm chút màu mật của nắng biển, đôi môi hồng nhuận khẽ hé mở theo nhịp thở đều đặn. Thẩm Sách đưa ngón tay cái, nhẹ nhàng ve vuốt vết sẹo nhỏ trên vai cậu—dấu vết của đêm bão kinh hoàng đó. Giờ đây, vết sẹo không còn là nỗi đau, mà là minh chứng cho việc họ đã cùng nhau bước qua sinh tử.
"Ưm... A Sách..." Diệc Trình khẽ cựa mình, mắt chưa mở nhưng tay đã vô thức quờ quạng tìm kiếm hơi ấm quen thuộc.
"Anh đây." Thẩm Sách nắm lấy tay cậu, đặt một nụ hôn nồng nàn lên lòng bàn tay.
"Mấy giờ rồi?" Diệc Trình dụi mắt, giọng ngái ngủ nghe mềm mại như bông.
"Còn sớm. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, em quên rồi sao?"
Diệc Trình sực tỉnh, đôi mắt sáng rực lên: "Buổi triển lãm!"
Ngày hôm nay, làng chài nhỏ đón một sự kiện chưa từng có. Không phải là một triển lãm trong những phòng trưng bày xa hoa với đèn LED và rượu Champagne đắt đỏ. Thẩm Sách đã chiều theo ý Diệc Trình, dựng những giá tranh ngay trên bãi cát, dưới những tán dừa rủ bóng.
Hàng chục bức tranh của Diệc Trình được trưng bày dọc bờ biển. Đó là những bức vẽ về những mẻ cá đêm, về gương mặt sạm nắng của bà lão bán hàng rong, và đặc biệt nhất là bức tranh "Anh". Trong bức tranh đó, Thẩm Sách không phải là một tổng tài lạnh lùng, mà là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, chân trần đi trên cát, đôi mắt nhìn về phía biển cả với sự dịu dàng vô hạn.
Thẩm Sách hôm nay mặc một chiếc áo phông đơn giản, dắt tay Diệc Trình đi dạo giữa những tác phẩm. Khách mời không nhiều, chỉ có vài người bạn họa sĩ cũ của Diệc Trình, ông thầy giáo già năm xưa, và đông đảo nhất là bà con làng chài—những người đã từng nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại, giờ đây đều nhìn cậu với sự nể trọng và yêu mến.
"Nhìn kìa, thằng Trình vẽ đẹp quá. Biển nhà mình lên tranh sao mà lạ thế!" "Cảm ơn Thẩm tiên sinh nhé, nhờ ngài mà ngôi trường của bọn trẻ được xây lại khang trang quá."
Thẩm Sách khẽ mỉm cười, hắn không nói nhiều, chỉ siết chặt tay Diệc Trình. Sự sủng ái của hắn dành cho cậu lúc này đã vượt xa việc mua nhà, mua xe. Hắn đã mua lại sự tự tôn cho cậu, trả lại cho cậu một danh phận huy hoàng nhất tại chính nơi cậu từng bị coi thường.
Buổi chiều, khi khách khứa đã vãn, chỉ còn lại hai người đối diện với đại dương bao la. Sóng vỗ rì rào như đang kể chuyện, vị mặn của biển thấm vào từng thớ thịt.
Thẩm Sách dắt Diệc Trình đến phòng tranh kính đã được sửa sang lại hoàn toàn. Lần này, bên cạnh phòng tranh còn có một căn nhà gỗ nhỏ hơn, xinh xắn với giàn hoa nhài biển bao quanh.
"Trình Trình, anh đã hoàn tất mọi thủ tục rồi." Thẩm Sách nói, giọng trầm thấp và sâu sắc, "Thẩm thị hiện tại do một hội đồng quản trị chuyên nghiệp điều hành, anh chỉ giữ cổ phần và quyền quyết định từ xa. Anh đã mua lại mảnh đất phía sau rặng dừa kia, chúng ta sẽ trồng một vườn nhài thật lớn."
Diệc Trình đứng khựng lại, cậu nhìn người đàn ông trước mặt. Hắn đã từ bỏ đỉnh cao quyền lực ở thành phố S, từ bỏ sự tung hô của giới thượng lưu để về đây, cùng cậu làm một "ngư dân" bình thường.
"Anh sẽ không hối hận chứ?"
Thẩm Sách bước tới, áp lòng bàn tay vào má cậu, ánh mắt hắn chứa đựng cả một bầu trời sủng nịch: "Hối hận duy nhất của anh là đã để phí hoài 5 năm xa em. Ở thành phố S, anh có tất cả nhưng thực chất chẳng có gì. Ở đây, anh chỉ có em, nhưng lại thấy mình có cả thế giới."
Hắn quỳ một gối xuống bãi cát mềm. Lần này, hắn không lấy ra nhẫn bạc, mà là một sợi dây chuyền có mặt ngọc bội họ Diệp đã được mài giũa lại, kết hợp với một viên kim cương xanh thuần khiết.
"Đây là quá khứ của em, và đây là tương lai của chúng ta." Thẩm Sách đeo nó lên cổ Diệc Trình, "Họ Diệp không còn truy đuổi em nữa, họ đã bị xóa tên. Giờ đây, mảnh ngọc này chỉ là một món trang sức bình thường, giống như em vậy—dù là ai, em vẫn là Diệc Trình của anh."
Diệc Trình nức nở, cậu kéo hắn đứng dậy và ôm chầm lấy cổ hắn. Giữa bãi cát dài, hai bóng hình quấn quýt lấy nhau như một phần của thiên nhiên.
Đêm đó, ngôi nhà gỗ nhỏ tràn ngập mùi hương của hoa nhài biển và mùi gỗ mới. Ánh trăng Hải Nam rực rỡ đến mức không cần bật đèn.
Thẩm Sách bế Diệc Trình lên giường tre, hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang cậu, khiến mọi giác quan của Diệc Trình đều bừng tỉnh. Hắn hôn cậu, bắt đầu từ đôi mắt, sống mũi, rồi dừng lại thật lâu trên đôi môi ngọt ngào.
Sự sủng ái đêm nay mang hương vị của sự viên mãn. Thẩm Sách chậm rãi lột bỏ lớp quần áo của cả hai, để hai linh hồn trần trụi đối diện với nhau. Hắn hôn lên vết sẹo bên sườn cậu, lần này nụ hôn chứa đựng sự biết ơn—biết ơn vì cậu đã kiên cường sống sót để chờ hắn quay về.
"A Sách... em hạnh phúc quá..." Diệc Trình rên rỉ nhỏ nhẹ, đôi tay cậu luồn vào mái tóc cứng của hắn, kéo hắn sát lại hơn.
Trong nhịp chao nghiêng của gió và tiếng sóng, họ hòa làm một. Thẩm Sách di chuyển đầy nhịp nhàng, mỗi cú thúc đều sâu sắc và nồng nàn, như muốn khắc ghi tình yêu này vào tận xương tủy. Dưới ánh trăng, cơ thể họ lấp lánh mồ hôi, đẹp đẽ và thuần khiết như những sinh vật của biển cả.
Cảnh 18+ diễn ra đầy nghệ thuật, không hề có sự cưỡng cầu hay tàn khốc của những ngày cũ. Chỉ có sự nâng niu, trân trọng và khát khao hòa quyện. Thẩm Sách sủng cậu đến mức từng tiếng thở, từng cái rùng mình của cậu đều được hắn đón nhận bằng những nụ hôn âu yếm nhất.
Khi mọi thứ lắng xuống, Diệc Trình mệt nhoài tựa vào lồng ngực Thẩm Sách. Hắn lấy một chiếc khăn ấm, tỉ mỉ lau sạch cơ thể cho cậu, động tác dịu dàng như đang lau một viên pha lê quý giá.
"Ngủ đi, ngày mai anh đưa em ra khơi sớm." Thẩm Sách thì thầm vào tai cậu.
Sáng hôm sau, khi mặt trời chưa ló dạng, hai người đã trên một chiếc thuyền đánh cá nhỏ. Diệc Trình cầm lái, còn Thẩm Sách—người đàn ông từng thét ra lửa ở thành phố S—lại đang hì hục giúp cậu gỡ lưới.
Nắng bắt đầu lên, nhuộm hồng cả mặt biển. Diệc Trình nhìn bóng lưng Thẩm Sách, rồi nhìn về phía làng chài đang dần xa. Cậu nhận ra hạnh phúc thực chất rất đơn giản. Nó không nằm ở độ cao của những tòa nhà chọc trời, mà nằm ở độ sâu của một tình yêu biết hy sinh.
"A Sách, nhìn kìa! Có cá rồi!" Diệc Trình reo lên.
Thẩm Sách quay lại, nhìn cậu cười rạng rỡ, hắn cũng bật cười theo. Tiếng cười của họ tan vào gió biển, vang vọng mãi.
Mọi tổn thương đã khép lại. Biển xanh là nhà, và người đàn ông này chính là bến đỗ bình yên nhất mà Diệc Trình tìm thấy sau bao năm trôi dạt. Sự sủng ái của Thẩm Sách không làm cậu yếu đuối đi, mà làm cậu trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết—như một viên ngọc được đại dương gột rửa, cuối cùng cũng tìm thấy ánh sáng của riêng mình.
Hải Nam, nắng vẫn vàng, dừa vẫn xanh, và tình yêu của họ thì mãi mãi mặn nồng như vị biển.