Thành phố Thâm Quyến vào những ngày cuối thu vẫn còn lưu luyến chút nắng hanh vàng của mùa hạ. Trong khu chung cư cao cấp nằm ven quận Nam Sơn, những tán cây mộc lan tỏa hương thơm dịu nhẹ, len lỏi vào từng kẽ lá.
Tô Vãn đứng trước cửa căn hộ 1202, hai tay ôm chặt chiếc thùng giấy to nhất, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Cô hít một hơi thật sâu, định bụng đặt chiếc thùng xuống để lấy chìa khóa trong túi xách thì bất thình lình, cánh cửa căn hộ 1201 đối diện "cạch" một tiếng rồi mở ra. Một bóng người cao lớn che khuất ánh đèn hành lang. Mùi hương bạc hà thanh mát, pha lẫn một chút mùi gỗ đàn hương trầm ấm bất chợt ập vào khứu giác của cô. Tô Vãn sững người, bàn tay đang loay hoay dừng khựng lại. Cô từ từ ngước mắt lên, và rồi, hơi thở của cô dường như nghẹn lại nơi cuống họng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của dãy hành lang, người đàn ông đứng đó, dáng người cao ráo, thanh mảnh nhưng vững chãi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ cánh tay với những đường gân nam tính, ẩn chứa sức mạnh ngầm. Gương mặt anh vẫn như trong ký ức của cô: sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ không đáy.
"Thẩm... Thẩm Mục?" – Giọng cô nhỏ xíu, tựa như tiếng muỗi kêu.
Thẩm Mục không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ bé đang ôm chiếc thùng giấy quá khổ trước mặt. Ánh mắt anh lướt qua đôi má ửng hồng vì nóng của cô, dừng lại ở vài sợi tóc mai bết dính bên thái dương.
"Cần giúp không?" – Giọng anh trầm thấp, mang theo chút âm rung từ lồng ngực. Không đợi cô đồng ý, anh đã tiến tới, đôi bàn tay với những ngón tay dài dễ dàng nhấc bổng chiếc thùng từ tay cô. Sự va chạm nhẹ giữa các ngón tay khiến lòng bàn tay Tô Vãn nóng bừng như bị điện giật.
Anh giúp cô mang đồ vào nhà, động tác dứt khoát nhưng vô cùng cẩn thận. Căn hộ của Tô Vãn còn ngổn ngang, nắng hoàng hôn hắt qua cửa sổ tạo nên một khung cảnh vừa bừa bộn vừa ấm cúng.
"Em vừa về nước?" – Thẩm Mục quay lại nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Vâng, em mới về được một tuần. Tìm được công việc biên tập ở gần đây nên thuê căn hộ này... Em không ngờ lại là hàng xóm với anh." – Cô thật thà đáp, đôi mắt lén nhìn phản chiếu của anh trên mặt kính cửa sổ.
Thẩm Mục không nói gì thêm, anh bước về phía cửa, khi đi ngang qua cô, anh dừng lại một chút, cúi đầu xuống thật thấp, hơi thở nóng hổi vờn quanh vành tai cô: "Sắp xếp xong thì sang tôi dùng bữa tối. Coi như tiệc tân gia cho hàng xóm mới."
Nói rồi, anh bước đi, để lại Tô Vãn với trái tim đập loạn nhịp. Cô đứng giữa đống đồ đạc, cảm thấy không gian xung quanh dường như vẫn còn vương lại hơi ấm của anh. Cô tự hỏi, việc gặp lại anh là tình cờ, hay là định mệnh mà cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý để đối mặt? Suốt 5 năm qua, cô đã cố gắng cất giấu hình bóng anh vào một góc sâu nhất trong lòng, nhưng chỉ cần một cái nhìn, tất cả lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.