Tô Vãn đứng trước gương trong phòng tắm, dặm lại một chút son môi hồng đào tự nhiên. Cô chọn một chiếc váy len mỏng màu kem, đơn giản nhưng tôn lên làn da trắng sứ. Cô tự trấn an mình: "Chỉ là một bữa cơm hàng xóm thôi, Tô Vãn, mày đừng nghĩ nhiều."
Bước sang nhà 1201, cánh cửa không khóa mà khép hờ như đang đợi cô. Tô Vãn rụt rè đẩy cửa vào. Trái ngược với căn hộ ngổn ngang của cô, nhà của Thẩm Mục mang đậm phong cách tối giản (minimalism) với tông màu xám, trắng và gỗ. Mọi thứ đều ngăn nắp đến mức hoàn hảo, giống hệt tính cách của chủ nhân nó.
"Đến rồi à? Ngồi đợi một chút, sắp xong rồi." – Tiếng của Thẩm Mục vọng ra từ phía bếp.
Tô Vãn đi về phía quầy bar ngăn cách giữa bếp và phòng khách. Hình ảnh trước mắt khiến cô sững sờ. Thẩm Mục – người đàn ông vốn dĩ luôn gắn liền với bản vẽ và những mô hình kiến trúc khô khan – lúc này đang đeo một chiếc tạp dề màu xanh đậm, tay cầm muôi khéo léo nêm nếm nồi canh trên bếp. Hơi nước bốc lên làm mờ đi cặp kính cận của anh, tạo nên một vẻ gần gũi, dịu dàng đến lạ thường.
"Anh biết nấu ăn từ bao giờ thế?" – Cô tò mò hỏi, đôi mắt tròn xoe dõi theo từng cử động của anh.
"Sống một mình lâu ngày, không biết cũng phải biết." – Anh thản nhiên đáp, rồi đặt lên bàn một đĩa sườn xào chua ngọt và một đĩa rau cải ngồng xanh mướt – "Toàn món em thích, nếm thử xem."
Tô Vãn cầm đũa, tim lại lỗi nhịp. Anh vẫn nhớ sở thích của cô? Miếng sườn mềm mại, vị chua ngọt vừa vặn tan tỏa trong khoang miệng. Cô bỗng cảm thấy sống mũi hơi cay. Những năm tháng ở nước ngoài, ăn những món ăn nhanh lạnh lẽo, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được ngồi ăn cơm nhà do chính tay anh nấu.
Bữa cơm diễn ra trong không khí yên tĩnh nhưng không hề gượng gạo. Thẩm Mục thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát cho cô, hành động tự nhiên như thể họ đã làm điều này suốt nhiều năm qua.
"Công việc ở tòa soạn thế nào? Có vất vả lắm không?" – Anh lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Dạ cũng ổn ạ, em đang làm quen với nhịp điệu ở đây. Còn anh? Công ty kiến trúc của anh chắc bận lắm?"
"Cũng bình thường. Nhưng từ giờ chắc sẽ bận hơn một chút." – Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng ý vị thâm trường – "Bận chăm sóc hàng xóm mới."
Tô Vãn suýt nữa thì sặc canh. Cô cúi gầm mặt, cố gắng che giấu gò má đang đỏ bừng. Sau bữa tối, Thẩm Mục không cho cô rửa bát mà đẩy cô ra phòng khách ngồi. Anh pha cho cô một tách trà hoa nhài mật ong ấm nóng.
"Trà này dễ ngủ." – Anh đặt tách trà xuống bàn trà thấp, vô tình ngón tay anh chạm vào mu bàn tay cô. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Tô Vãn. Cô vội vàng thu tay lại, cầm lấy tách trà, hơi nóng từ tách sứ lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng chẳng thể nóng bằng ánh mắt của người đàn ông đối diện.
"Thẩm Mục... sao anh lại chọn ở đây?" – Cô lấy hết can đảm hỏi.
"Vì ở đây có nắng hướng Nam, rất ấm áp." – Anh trả lời, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi gương mặt cô – "Và vì tôi biết, sớm muộn gì nắng cũng sẽ về."
Tô Vãn không dám hỏi thêm, cô sợ câu trả lời của anh sẽ khiến cô không thể rời đi được nữa.