Tuần đầu tiên đi làm của Tô Vãn trôi qua khá suôn sẻ, ngoại trừ việc thời tiết Thâm Quyến bắt đầu dở chứng. Buổi chiều khi vừa bước chân ra khỏi tòa nhà văn phòng, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, trắng xóa cả đường phố. Tô Vãn đứng dưới sảnh, nhìn dòng người hối hả chạy mưa, lòng thầm than thở vì sáng nay quên xem dự báo thời tiết.
Đang loay hoay định gọi xe công nghệ thì một chiếc SUV màu đen quen thuộc từ từ trồi lên, dừng ngay trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, gương mặt góc cạnh của Thẩm Mục hiện ra.
"Lên xe." – Câu nói ngắn gọn nhưng mang đầy tính mệnh lệnh của anh khiến Tô Vãn không thể từ chối.
Cô nhanh chóng chạy vào xe, hơi lạnh từ điều hòa khiến cô khẽ rùng mình vì vai áo đã thấm chút nước mưa. Thẩm Mục không nói gì, anh với tay ra ghế sau lấy một chiếc chăn mỏng ném qua cho cô.
"Lau khô đi, kẻo cảm lạnh."
Chiếc chăn có mùi hương giống hệt mùi trên người anh – thanh mát và sạch sẽ. Tô Vãn ngoan ngoãn lau tóc, trong xe không gian yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập và tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc xe.
Xe không về thẳng chung cư mà dừng lại ở một siêu thị lớn.
"Về nhà nấu lẩu đi, trời này ăn lẩu là hợp nhất." – Thẩm Mục nói.
Thế là hai người cùng nhau đi siêu thị. Tô Vãn đẩy xe, Thẩm Mục đi bên cạnh, thỉnh thoảng anh lại nhặt một vài loại rau củ hoặc thịt bò bỏ vào xe. Nhìn từ xa, họ chẳng khác nào một cặp vợ chồng trẻ đang đi mua sắm cho tổ ấm của mình. Có một khoảnh khắc, khi đứng trước quầy bánh kẹo, Thẩm Mục tự nhiên đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cô vì cô lỡ lấy quá nhiều sô-cô-la.
"Ăn nhiều sâu răng đấy." – Giọng anh cưng chiều thấy rõ.
Khi về đến hầm gửi xe, mưa vẫn chưa dứt. Từ bãi đỗ xe vào thang máy có một đoạn ngắn không có mái che. Thẩm Mục bung một chiếc ô lớn màu đen, anh một tay xách túi đồ nặng, một tay cầm ô.
"Lại đây." – Anh kéo cô sát vào người mình.
Cánh tay anh vòng qua vai cô, che chắn cho cô khỏi những hạt mưa tạt ngang. Vai của Tô Vãn dán chặt vào lồng ngực vững chãi của anh, cô có thể cảm nhận được từng nhịp thở đều đặn của người đàn ông bên cạnh. Khoảng cách gần đến mức cô cảm thấy chỉ cần mình nghiêng đầu một chút là sẽ chạm vào cằm anh.
Trong thang máy chật hẹp, không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh và ám muội. Thẩm Mục vẫn không buông tay khỏi vai cô, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào con số tầng đang nhảy lò cò trên bảng điện tử.
"Tô Vãn." – Anh khẽ gọi.
"Dạ?" – Cô ngẩng đầu lên, vô tình môi cô lướt qua cổ áo sơ mi của anh.
Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Trong đôi mắt đen sâu thẳm kia, cô thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình – nhỏ bé và đầy bối rối.
"Đừng trốn tránh tôi nữa, được không?" – Lời thì thầm của anh lẫn vào tiếng chuông "ting" của thang máy khi đến tầng 12.
Cửa mở, nhưng cả hai đều không bước ra ngay. Thẩm Mục buông tay khỏi vai cô, nhưng lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đan chặt các ngón tay vào nhau. Sự ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến trái tim Tô Vãn hoàn toàn đầu hàng. Cô biết, mình lại một lần nữa rơi vào lưới tình với người đàn ông này, và lần này, có lẽ cô không còn đường lui nữa rồi.