MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Nam Thổi Qua TimChương 4: Nồi lẩu nghi ngút khói và chuyện cũ

Gió Nam Thổi Qua Tim

Chương 4: Nồi lẩu nghi ngút khói và chuyện cũ

919 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, tiếng sấm đì đùng từ xa vọng lại càng làm nổi bật sự yên tĩnh và ấm cúng bên trong căn hộ của Thẩm Mục. Trên bàn ăn, nồi lẩu Thái đang sôi sùng sục, làn khói trắng bốc lên mang theo hương vị cay nồng của sả, ớt và vị béo ngậy của nước cốt dừa.

Tô Vãn ngồi đối diện với Thẩm Mục, cảm giác hơi ấm từ nồi lẩu len lỏi vào từng lỗ chân lông, xua tan đi cái lạnh lẽo của cơn mưa ngoài kia. Thẩm Mục lúc này đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi bên ngoài, chỉ còn mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, mái tóc hơi rủ xuống trán khiến anh trông trẻ trung hơn hẳn so với vẻ nghiêm nghị thường ngày. Anh cầm đôi đũa dài, chậm rãi gắp những miếng thịt bò mỏng dính, nhúng vào nước lẩu vừa chín tới rồi đặt vào bát của Tô Vãn.

"Ăn đi, đừng chỉ nhìn tôi nữa." – Anh khẽ cười, giọng nói trầm thấp lẫn trong tiếng sôi sùng sục của nồi lẩu.

Tô Vãn giật mình, vội vàng cúi đầu ăn miếng thịt bò. Vị ngọt của thịt hòa quyện cùng nước dùng đậm đà khiến cô khẽ nheo mắt vì thỏa mãn. "Ngon quá... Không ngờ tay nghề của anh lại tiến bộ đến mức này."

Thẩm Mục đặt đũa xuống, rót cho cô một ly nước trái cây mát lạnh. "Hồi ở bên Đức, mỗi khi nhớ món ăn trong nước, tôi lại tự mình mày mò nấu nướng. Lâu dần thành quen."

Câu nói của anh khiến lòng Tô Vãn chùng xuống. Ở Đức năm năm, một mình anh đối mặt với mùa đông lạnh giá và những bản vẽ kiến trúc khô khan, chắc hẳn cũng đã rất cô đơn. Cô nhớ lại những ngày mình ở Anh, cũng từng có những đêm ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết rơi, trong lòng chỉ có duy nhất một hình bóng để bám víu lấy mà vượt qua nỗi nhớ nhà.

"Thẩm Mục... tại sao năm đó anh không trả lời tin nhắn cuối cùng của em?" – Câu hỏi đã nghẹn lại trong lòng suốt năm năm qua, cuối cùng cũng được cô thốt ra trong một khoảnh khắc yếu lòng vì hơi ấm này.

Động tác gắp rau của Thẩm Mục khựng lại. Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu vào tâm tư của người con gái đối diện. "Tin nhắn nói rằng em sẽ không quay về nữa?"

Tô Vãn cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy chiếc ly thủy tinh. "Lúc đó em nghĩ rằng mình sẽ định cư luôn ở đó. Em sợ nếu còn liên lạc, em sẽ không đủ can đảm để đi."

Thẩm Mục khẽ thở dài, anh đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn rồi ngồi xuống chiếc ghế trống ngay sát cạnh cô. Hơi thở bạc hà quen thuộc lại bao trùm lấy cô. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Tô Vãn, những ngón tay dài đan xen vào tay cô, truyền sang một hơi ấm vững chãi.

"Tôi không trả lời, vì tôi biết lời nói lúc đó chẳng có ý nghĩa gì. Tôi chỉ chọn cách im lặng để làm việc, để xây dựng một sự nghiệp vững chắc, đủ để sau này khi em quay về, tôi có thể đường đường chính chính giữ em lại bên mình."

Tô Vãn ngỡ ngàng ngẩng đầu. Hóa ra, sự im lặng của anh không phải là lãng quên, mà là một sự chờ đợi âm thầm và bền bỉ. Trái tim cô như một mảnh đất khô cằn vừa được tưới mát bởi một trận mưa rào. Cô cảm thấy hốc mắt mình nóng lên, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống mu bàn tay của anh.

Thẩm Mục đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ bên khóe mắt cô. Ngón cái của anh lướt qua làn da mềm mại, để lại một cảm giác tê dại. Anh cúi sát vào tai cô, thì thầm: "Đừng khóc. Đồ ăn sẽ nguội mất."

Bữa tối tiếp tục trong không khí vừa ngọt ngào vừa có chút xót xa của quá khứ. Sau khi ăn xong, Thẩm Mục kiên quyết không cho cô giúp dọn dẹp. Anh đẩy cô ra sofa, bật một bộ phim điện ảnh kinh điển. Tô Vãn ngồi trên sofa, đắp chiếc chăn mỏng của anh, cảm nhận mùi hương của anh bao bọc lấy mình. Cô mệt mỏi sau một ngày làm việc và những xúc động vừa rồi nên dần dần chìm vào giấc ngủ.

Khi Thẩm Mục dọn dẹp xong bước ra, anh thấy cô gái nhỏ đã cuộn tròn như một chú mèo nhỏ trên ghế sofa. Anh đứng lặng nhìn cô một hồi lâu, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái và chiếm hữu. Anh cúi xuống, bế thốc cô lên một cách nhẹ nhàng. Tô Vãn trong cơn mơ màng cảm nhận được một lồng ngực ấm áp, cô vô thức rúc đầu vào cổ anh, hít hà mùi hương bạc hà quen thuộc.

Thẩm Mục khựng lại một chút, yết hầu chuyển động lên xuống. Anh bế cô sang căn hộ đối diện, đặt cô xuống chiếc giường mềm mại. Trước khi rời đi, anh không nhịn được mà cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

"Ngủ ngon, ánh nắng của tôi."