Sáng hôm sau, Tô Vãn tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu và cổ họng đau rát. Có lẽ trận mưa hôm qua cộng với những xúc động mạnh đã khiến sức đề kháng của cô sụp đổ. Cô cố gắng ngồi dậy nhưng cảm thấy cả người không còn chút sức lực nào, toàn thân nóng hổi như đang bốc hỏa.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Tô Vãn lê bước chân mệt mỏi ra mở cửa. Là Thẩm Mục. Anh cầm trên tay một túi giấy đựng đồ ăn sáng và thuốc. Vừa nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt lờ đờ của cô, chân mày anh lập tức nhíu lại.
Anh đưa tay lên áp vào trán cô. "Em sốt rồi."
Không đợi cô trả lời, anh đã tự nhiên đi vào nhà, dìu cô trở lại giường. Anh kéo chăn đắp kín cho cô, sau đó đi vào bếp lấy một chậu nước ấm và khăn mặt. Thẩm Mục ngồi bên mép giường, tỉ mỉ lau mặt và cổ cho cô. Cảm giác mát lạnh từ chiếc khăn khiến Tô Vãn thấy dễ chịu đôi chút, nhưng sự hiện diện của anh lại khiến cô thấy ngại ngùng.
"Để em tự làm được rồi..." – Cô thều thào.
"Nằm yên." – Anh buông một câu ngắn gọn nhưng đầy quyền lực, đôi tay vẫn tiếp tục công việc của mình.
Anh chăm sóc cô vô cùng chu đáo. Từ việc nấu cháo trắng thật nhuyễn, thổi cho nguội rồi mới bón từng thìa cho cô, đến việc ép cô phải uống hết liều thuốc đắng ngắt. Tô Vãn nhìn người đàn ông vốn dĩ đứng trên vạn người, tay chỉ năm ngón với những bản thiết kế triệu đô, giờ đây lại đang tỉ mẩn gọt từng miếng táo cho mình, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp không lời nào tả xiết.
Buổi chiều, khi cơn sốt đã hạ chút ít, Tô Vãn nằm trên giường nhìn Thẩm Mục đang ngồi làm việc trên chiếc laptop ngay tại bàn trang điểm của cô. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua rèm cửa, phủ lên nghiêng mặt của anh một lớp hào quang nhạt. Anh đeo kính, trông vừa trí thức vừa có chút gì đó rất quyến rũ.
"Thẩm Mục, anh không đi làm à?" – Cô khẽ hỏi.
Anh không ngẩng đầu, tay vẫn gõ phím. "Tôi xin nghỉ phép rồi. Để chăm sóc một bệnh nhân cứng đầu."
Tô Vãn mỉm cười, cảm giác được ai đó coi trọng và bảo vệ thực sự rất tốt. Cô cứ thế nằm ngắm anh, cho đến khi lại chìm vào giấc ngủ sâu hơn.
Đến tối, khi tỉnh dậy, cô thấy Thẩm Mục đang nằm bên cạnh mình, nhưng anh không ngủ mà đang đọc một cuốn sách. Thấy cô tỉnh, anh đặt sách xuống, đưa tay sờ trán cô. "Hết sốt rồi."
Lúc này, khoảng cách giữa hai người rất gần. Trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ, chỉ còn lại tiếng hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Thẩm Mục nhìn vào đôi môi hơi khô vì sốt của cô, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh từ từ cúi xuống, khoảng cách thu hẹp lại cho đến khi chóp mũi hai người chạm vào nhau.
Tô Vãn nín thở, cô không tránh né mà ngược lại, vô thức nhắm mắt lại. Cánh môi anh chạm nhẹ vào môi cô, chỉ là một cái chạm phớt qua nhưng lại như ngòi nổ châm vào đống rơm khô. Anh không tiến thêm nữa mà chỉ dừng lại ở đó, như muốn chờ đợi sự cho phép của cô.
Tô Vãn đưa đôi tay nhỏ bé lên, khẽ nắm lấy cổ áo anh. Đó là tín hiệu rõ ràng nhất. Thẩm Mục không chần chừ thêm, anh áp môi mình vào môi cô, một nụ hôn nồng cháy nhưng cũng đầy sự trân trọng.