Chiếc xe của Thẩm Mục chậm rãi tiến vào hầm gửi xe của khu chung cư sau chuyến đi dài. Tô Vãn tựa đầu vào ghế, khóe môi vẫn còn vương nụ cười nhẹ khi nhớ về những kỷ niệm ở trấn cổ. Thế nhưng, sự bình yên đó bị phá vỡ ngay khi họ bước ra khỏi thang máy ở tầng 12.
Đứng trước cửa căn hộ 1201 là một người phụ nữ trung niên với dáng vẻ sang trọng, mặc chiếc áo khoác măng tô màu be lịch lãm. Bà đang cầm điện thoại như định gọi cho ai đó. Khi nghe tiếng bước chân, bà quay lại, ánh mắt sắc sảo lập tức dừng lại trên đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của Thẩm Mục và Tô Vãn.
"Mẹ? Sao mẹ lại đến đây mà không báo trước?" – Giọng Thẩm Mục có chút ngạc nhiên nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh.
Tô Vãn giật mình, theo bản năng muốn rút tay lại nhưng Thẩm Mục càng siết chặt hơn như để trấn an cô. Trái tim cô đập thình thịch, đây là mẹ của anh – bà Lâm phu nhân mà cô từng nghe nhắc đến, một người phụ nữ vô cùng tài giỏi trong giới kinh doanh.
"Mẹ tiện đường đi công tác nên ghé qua xem con trai sống thế nào. Không ngờ lại gặp được 'bất ngờ' lớn thế này." – Bà Lâm mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý nhưng không hề mang vẻ ác ý.
Thẩm Mục mở cửa, mời bà vào nhà. Tô Vãn lúng túng đi theo sau, cô cảm thấy mình như một đứa trẻ làm sai bị người lớn bắt gặp. Bà Lâm thong thả ngồi xuống sofa, ánh mắt lướt qua căn phòng vốn dĩ khô khan nay đã xuất hiện những món đồ nhỏ xinh, những chậu cây xanh mướt – dấu vết rõ rệt của một người phụ nữ.
"Chào bác ạ, cháu là Tô Vãn." – Cô khẽ lên tiếng, bàn tay vẫn còn hơi run.
"Tô Vãn... cái tên này nghe quen lắm." – Bà Lâm nhấp một ngụm trà do Thẩm Mục pha, ánh mắt nheo lại như đang lục tìm trong ký ức – "Hình như là cô gái năm đó Thẩm Mục từng nhắc đến lúc chuẩn bị đi Đức?"
Thẩm Mục không phủ nhận, anh ngồi xuống cạnh Tô Vãn, tay đặt lên vai cô: "Vâng, là cô ấy. Người duy nhất con muốn đưa về gặp mẹ."
Câu nói thẳng thắn của anh khiến không gian trở nên tĩnh lặng trong giây lát. Bà Lâm nhìn con trai, rồi lại nhìn Tô Vãn. Bà nhìn thấy sự chân thành và bảo vệ tuyệt đối trong mắt Thẩm Mục, điều mà bà chưa từng thấy suốt bao nhiêu năm qua.
Bà không hề giống như những bà mẹ chồng trong phim truyền hình, bà chỉ nhẹ nhàng hỏi thăm về công việc và cuộc sống của Tô Vãn. Tuy nhiên, sự quan sát tỉ mỉ của bà vẫn khiến Tô Vãn áp lực. Sau khi bà Lâm rời đi, Tô Vãn thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống sofa.
"Mẹ anh... bác ấy có vẻ nghiêm khắc quá." – Cô lẩm bẩm.
Thẩm Mục bật cười, anh cúi xuống hôn lên trán cô: "Mẹ chỉ là đang quan sát 'con dâu' tương lai thôi. Đừng sợ, có anh ở đây rồi."