MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Nam Thổi Qua TimChương 12: Đêm ở biển (H)

Gió Nam Thổi Qua Tim

Chương 12: Đêm ở biển (H)

585 từ · ~3 phút đọc

Sau khi tắm xong, Tô Vãn bước ra với chiếc váy ngủ mỏng manh bằng lụa màu trắng kem. Căn phòng homestay chỉ thắp một ngọn đèn vàng ấm áp, tạo nên một bầu không khí vô cùng lãng mạn và có chút ám muội. Thẩm Mục đang đứng bên cửa sổ, anh đã thay một bộ đồ ngủ thoải mái, nhưng vóc dáng cao lớn vẫn toát lên vẻ uy nghiêm.

Thấy cô bước ra, ánh mắt Thẩm Mục tối sầm lại. Anh tiến lại gần, mùi hương xà phòng tắm thanh mát từ cơ thể cô tỏa ra khiến mọi dây thần kinh của anh căng cứng. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của cô.

"Tóc vẫn chưa khô hẳn này." – Giọng anh khàn đặc.

"Em... em định lát nữa sẽ sấy." – Tô Vãn cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập khi nhìn thấy sự khát khao không giấu giếm trong mắt anh.

Thẩm Mục không nói gì, anh đột ngột cúi xuống, bế thốc cô lên và đi thẳng về phía chiếc giường lớn bằng gỗ lim. Anh đặt cô xuống giữa đống gối mềm mại, rồi lập tức phủ thân mình lên trên.

Nụ hôn của anh rơi xuống như mưa rào, nồng cháy và đầy sự chiếm hữu. Từ trán, mắt, mũi cho đến đôi môi đỏ mọng đang khẽ mở của cô. Lần này, sự kiên nhẫn của Thẩm Mục dường như đã cạn kiệt. Anh muốn cô, muốn hoàn toàn có được người con gái này giữa không gian biển cả mênh mông này.

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy lụa, vuốt ve làn da mịn màng như gốm sứ của cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Tô Vãn run rẩy, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn của anh một cách nhiệt tình nhất. Tiếng sóng biển rì rào ngoài kia như hòa nhịp với nhịp tim đập loạn của cả hai.

Dưới ánh đèn mờ ảo, cơ thể họ quấn quýt vào nhau như hai dây leo bền chặt. Thẩm Mục vô cùng nâng niu cô, từng động tác đều mang theo sự trân trọng và sủng ái tột cùng. Anh khẽ thì thầm vào tai cô những lời nói tình tứ khiến Tô Vãn cảm thấy mình như đang tan chảy ra thành nước.

Sự giao thoa giữa hai cơ thể trong đêm tĩnh lặng mang lại một cảm giác thăng hoa mãnh liệt. Thẩm Mục không chỉ muốn chiếm giữ thể xác, mà anh muốn khắc sâu hình bóng mình vào tận sâu trong linh hồn cô. Những tiếng rên rỉ nhỏ bé, những hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tình yêu và dục vọng nghệ thuật.

Mọi thứ diễn ra chậm rãi, sâu lắng đúng như nhịp điệu của trấn cổ này. Cho đến khi cả hai đều kiệt sức, Thẩm Mục vẫn không buông cô ra. Anh ôm chặt cô vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay mình.

"Vãn Vãn, tôi yêu em." – Anh hôn lên đỉnh đầu cô, lời thú nhận chân thành nhất cuối cùng cũng được thốt ra.

Tô Vãn mỉm cười hạnh phúc, cô khẽ đáp lại: "Em cũng yêu anh, Thẩm Mục."

Đêm đó, họ ngủ rất ngon trong tiếng sóng biển, biết rằng kể từ giờ phút này, dù có bão tố hay nắng gắt, họ sẽ luôn có nhau bên đời.