Để thay đổi không khí và cũng là để tìm thêm cảm hứng cho dự án kiến trúc mới, Thẩm Mục quyết định đưa Tô Vãn đi chơi ở trấn cổ Đại Bằng vào cuối tuần. Đây là một pháo đài cổ kính nằm ven biển, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt của trung tâm Thâm Quyến.
Chiếc xe SUV đen lăn bánh trên đường cao tốc ven biển, gió biển thổi vào lồng lộng mang theo vị mặn mòi đặc trưng. Tô Vãn hạ cửa kính, tận hưởng cảm giác tự do sau những ngày vùi đầu vào đống bản thảo. Thẩm Mục một tay lái xe, một tay thỉnh thoảng lại đưa sang nắm lấy tay cô, những ngón tay đan chặt vào nhau không rời.
Đến trấn cổ, họ dạo bước trên những con đường lát đá xanh rêu phong. Những ngôi nhà với kiến trúc từ thời nhà Minh, nhà Thanh hiện ra trầm mặc dưới nắng chiều. Thẩm Mục say sưa giảng giải cho cô về những kết cấu vì kèo, những hoa văn chạm trổ trên mái ngói. Ánh mắt anh lúc nói về kiến trúc lấp lánh một niềm đam mê mãnh liệt, khiến cô nhìn đến ngẩn ngơ.
"Anh trông thật quyến rũ khi nói về công việc đấy." – Tô Vãn thành thật khen ngợi.
Thẩm Mục dừng lại, nhìn cô với ánh mắt ranh mãnh: "Chỉ lúc đó thôi sao? Những lúc khác thì sao?"
Tô Vãn lúng túng nhìn đi chỗ khác, chỉ tay vào một tiệm đồ lưu niệm: "Kìa, tiệm đó trông dễ thương quá, vào xem đi!"
Họ cùng nhau đi dạo qua những gian hàng nhỏ, mua những món quà vặt địa phương và chụp rất nhiều ảnh. Thẩm Mục vốn không thích chụp ảnh, nhưng hôm nay anh lại vô cùng hợp tác, thậm chí còn chủ động kéo cô vào chụp chung những tấm hình selfie "tình bể bình".
Buổi tối, họ nghỉ lại trong một căn homestay mang phong cách hoài cổ. Căn phòng có cửa sổ nhìn thẳng ra biển, tiếng sóng vỗ rì rào như một bản nhạc không lời.
"Mệt không?" – Thẩm Mục hỏi khi thấy cô tựa vào ban công nhìn ra xa.
"Không mệt, em thấy rất vui. Cảm ơn anh đã đưa em đến đây." – Cô quay lại, mỉm cười rạng rỡ.
Dưới ánh trăng thanh khiết, nụ cười của cô trông đẹp đến nao lòng. Thẩm Mục bước tới từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa lên vai cô. "Sau này, chỉ cần em muốn, chúng ta sẽ đi cùng nhau đến mọi nơi."
Họ đứng đó rất lâu, giữa không gian cổ kính và tiếng sóng biển, cảm giác như thời gian đang ngừng trôi. Không có áp lực công việc, không có những lo toan đời thường, chỉ có hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau dưới bầu trời đầy sao của trấn cổ.