MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Nam Thổi Qua TimChương 7: Buổi sáng ở nhà bên cạnh

Gió Nam Thổi Qua Tim

Chương 7: Buổi sáng ở nhà bên cạnh

620 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Tô Vãn. Cô khẽ cử động, cảm thấy một vòng tay vững chãi đang ôm trọn lấy eo mình từ phía sau. Hơi ấm lan tỏa từ lồng ngực rộng lớn khiến cô trong phút chốc quên mất mình đang ở đâu. Phải mất vài giây, ký ức về đêm qua mới ùa về như một thước phim quay chậm: nụ hôn nồng cháy, lời thổ lộ của Thẩm Mục và cả sự dịu dàng anh dành cho cô khi cô đang ốm.

Tô Vãn xoay người lại, đối diện với gương mặt ngủ say của Thẩm Mục. Khi không còn cặp kính cận và vẻ nghiêm nghị thường ngày, anh trông hiền lành và gần gũi hơn rất nhiều. Hàng lông mi dài rủ xuống, sống mũi cao thẳng và bờ môi mỏng hơi mím lại. Cô không nhịn được, đưa ngón tay trỏ nhẹ nhàng phác họa theo đường nét gương mặt anh.

Bất chợt, bàn tay cô bị nắm lấy. Thẩm Mục mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm không có vẻ gì là vừa mới tỉnh ngủ, ngược lại đầy sự tỉnh táo và ý cười.

"Chào buổi sáng, hàng xóm." – Giọng anh khàn đặc đặc trưng của buổi sớm, nghe gợi cảm vô cùng.

Tô Vãn ngượng ngùng muốn rút tay lại nhưng anh càng nắm chặt hơn, kéo cô sát vào lòng mình. "Anh... anh dậy từ bao giờ thế?"

"Đủ lâu để thấy em nhìn lén tôi." – Thẩm Mục cúi xuống, hôn nhẹ lên chóp mũi cô – "Còn sốt không?"

Anh đưa trán mình áp vào trán cô để kiểm tra nhiệt độ. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy từng tia máu nhỏ trong mắt anh. Cảm nhận được nhiệt độ đã bình thường, anh mới nhẹ lòng. Cả hai cứ thế nằm trên giường, không nói gì thêm, chỉ tận hưởng sự yên bình của một buổi sáng cuối tuần. Đối với những người trưởng thành bận rộn giữa lòng Thâm Quyến hoa lệ, một khoảnh khắc lười biếng bên người mình yêu chính là sự xa xỉ nhất.

Một lúc sau, Thẩm Mục mới chịu buông cô ra để đi chuẩn bị bữa sáng. Tô Vãn bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương với đôi gò má ửng hồng và ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Cô thay một chiếc áo thun rộng của Thẩm Mục (vì đồ của cô vẫn ở bên nhà mình), chiếc áo dài trùm qua mông khiến cô trông nhỏ bé lạ thường.

Khi cô bước ra bếp, Thẩm Mục đang đứng bên bàn bếp, đôi bàn tay điêu luyện đang lật miếng trứng ốp la. Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại khi thấy cô mặc áo của mình. Đôi chân trắng ngần, thon dài của cô phô diễn dưới lớp áo rộng khiến yết hầu anh khẽ chuyển động.

"Sau này... đừng mặc thế này ra ngoài." – Anh bước tới, kéo vạt áo xuống thêm một chút như muốn che chắn cho cô.

"Em chỉ mặc ở nhà thôi mà." – Tô Vãn lẩm bẩm, nụ cười tinh nghịch xuất hiện trên môi.

Bữa sáng đơn giản với bánh mì nướng, trứng và sữa ấm nhưng lại mang hương vị hạnh phúc khó tả. Thẩm Mục vừa ăn vừa kiểm tra lịch trình trên máy tính bảng, thi thoảng lại ngước lên dặn dò cô phải uống thêm nước và không được làm việc quá sức. Sự quan tâm tỉ mỉ của anh khiến Tô Vãn cảm thấy mình như một báu vật được anh nâng niu trong lòng bàn tay.