MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Nam Thổi Qua TimChương 8: Sự ghen tuông của kiến trúc sư

Gió Nam Thổi Qua Tim

Chương 8: Sự ghen tuông của kiến trúc sư

539 từ · ~3 phút đọc

Thứ Hai, Tô Vãn quay trở lại tòa soạn với tinh thần phấn chấn. Công việc biên tập bản thảo khiến cô bận rộn đến mức quên cả thời gian. Đến giờ nghỉ trưa, một đồng nghiệp nam cùng tổ tên là Chu Giai tiến lại gần bàn làm việc của cô, tay cầm hai ly trà sữa.

"Vãn Vãn, nghe nói em mới ốm dậy, anh mua cho em ly trà sữa ít đường đây." – Chu Giai mỉm cười lịch thiệp.

Tô Vãn hơi bất ngờ nhưng cũng vui vẻ đón nhận: "Cảm ơn anh Chu, anh chu đáo quá."

Hai người đứng trò chuyện về công việc và những đầu sách sắp tới. Chu Giai vốn là người vui tính, anh ta kể vài câu chuyện cười khiến Tô Vãn không nhịn được mà bật cười khúc khích. Cô không hề biết rằng, từ phía cổng tòa soạn, một người đàn ông trong bộ vest đen lịch lãm đang đứng sững lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.

Thẩm Mục hôm nay có cuộc họp với đối tác ngay tòa nhà đối diện, anh định bụng ghé qua đón cô đi ăn trưa để tạo bất ngờ. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tâm trạng anh lập tức trùng xuống. Cô gái của anh đang cười nói vui vẻ với một người đàn ông khác, thậm chí còn uống trà sữa của người ta.

Anh không bước vào mà rút điện thoại ra nhắn tin: “Xuống sảnh, tôi đợi.”

Tô Vãn nhận được tin nhắn, tim khẽ đập nhanh. Cô vội vàng chào Chu Giai rồi chạy xuống dưới. Thấy Thẩm Mục đứng tựa bên xe, gương mặt lạnh như tiền, cô liền nhận ra có điều gì đó không ổn.

"Anh đến sao không bảo em trước?" – Cô chạy tới, hơi thở hổn hển.

Thẩm Mục không trả lời, anh mở cửa xe cho cô, sau khi cả hai đã ngồi yên vị, anh mới thản nhiên hỏi: "Trà sữa ngon không?"

Tô Vãn khựng lại, rồi bật cười. Hóa ra "đại thần" Thẩm Mục cũng biết ghen. "Ngon ạ, nhưng không ngon bằng trà anh pha."

Thẩm Mục hứ nhẹ một tiếng, anh lái xe đưa cô đến một nhà hàng món Quảng yên tĩnh. Suốt bữa ăn, anh không nói nhiều nhưng hành động gắp thức ăn lại dồn dập hơn hẳn thường ngày, như thể đang muốn "đánh dấu chủ quyền".

"Sau này muốn uống gì thì bảo tôi, tôi mang đến tận nơi." – Anh đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt cô – "Đừng nhận đồ của người khác, đặc biệt là đàn ông."

"Anh Chu chỉ là đồng nghiệp thôi mà..." – Cô định giải thích.

"Đồng nghiệp cũng không được." – Thẩm Mục cắt ngang, giọng nói mang theo sự chiếm hữu không giấu giếm – "Em có biết khi em cười, trông em rất dễ khiến người khác nảy sinh ý đồ xấu không?"

Tô Vãn ngẩn người, rồi lòng ngọt lịm. Sự ghen tuông của anh không hề khiến cô thấy gò bó, ngược lại, nó cho cô thấy anh quan tâm cô đến nhường nào. Cô vươn tay qua bàn, nắm lấy bàn tay to lớn của anh. "Vâng, em biết rồi, Thẩm đại kiến trúc sư."