MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Nam Thổi Qua TimChương 9: Ranh giới của sự kìm nén (H)

Gió Nam Thổi Qua Tim

Chương 9: Ranh giới của sự kìm nén (H)

715 từ · ~4 phút đọc

Buổi tối thứ Sáu, Thâm Quyến khoác lên mình lớp áo đèn hoa rực rỡ. Thẩm Mục hoàn thành xong dự án lớn nên muốn cùng Tô Vãn ăn mừng. Anh tự tay chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến tại căn hộ của mình. Không gian ngập tràn mùi tinh dầu hoa hồng và tiếng nhạc jazz du dương.

Tô Vãn mặc một chiếc váy lụa màu xanh navy, ôm sát những đường cong mềm mại của cơ thể. Sau vài ly rượu vang đỏ, đôi má cô ửng hồng, đôi mắt trở nên mơ màng và lấp lánh hơn bao giờ hết.

"Chúc mừng anh, dự án lần này chắc chắn sẽ thành công vang dội." – Cô nâng ly, giọng nói có chút hơi men.

Thẩm Mục nhìn người con gái trước mặt, cảm giác kìm nén suốt mấy ngày qua dường như đang chực chờ bùng nổ. Anh đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước về phía cô. Anh kéo ghế của cô ra, cúi xuống bế thốc cô lên trong tiếng kêu khẽ của cô.

Anh đặt cô xuống chiếc sofa dài ở phòng khách, rồi phủ thân mình to lớn lên người cô. Hơi thở nồng mùi rượu vang quyện cùng hương bạc hà khiến không khí trở nên đặc quánh dục vọng.

"Vãn Vãn, em có biết em quyến rũ đến mức nào không?" – Anh thì thầm, bàn tay luồn vào mái tóc cô, ép cô ngẩng đầu lên để nhận lấy nụ hôn của mình.

Nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò hay dịu dàng đơn thuần, nó mang theo sự khao khát chiếm đoạt mãnh liệt. Thẩm Mục mút mát cánh môi cô, đầu lưỡi điêu luyện quấn lấy lưỡi cô, hút hết không khí trong lồng ngực cô. Bàn tay anh không ngừng di chuyển, trượt từ vai xuống eo, rồi dừng lại ở đùi trong của cô qua lớp váy lụa mỏng manh.

Tô Vãn cảm thấy toàn thân nóng bừng, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ rên rỉ. Tiếng rên nhỏ bé ấy như một ngòi nổ phá vỡ sự tỉnh táo cuối cùng của Thẩm Mục. Anh rời khỏi môi cô, chuyển xuống hôn lên vùng xương quai xanh tinh tế, để lại những dấu ấn đỏ thẫm đầy tính nghệ thuật.

"Đêm nay... đừng về nhà được không?" – Giọng anh khàn đặc, đầy sự cầu khẩn nhưng cũng mang tính chiếm hữu tuyệt đối.

Tô Vãn không trả lời bằng lời nói, cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống sâu hơn. Thẩm Mục hiểu ý, anh nhanh chóng cởi bỏ lớp áo vướng víu của mình, để lộ cơ bắp săn chắc và làn da nam tính. Anh bế cô vào phòng ngủ, nơi ánh đèn ngủ mờ ảo càng làm tăng thêm sự kích thích.

Anh đặt cô nằm lên lớp chăn ga mềm mại, từng động tác cởi bỏ váy áo của cô đều vô cùng chậm rãi, như đang bóc mở một món quà vô giá. Dưới ánh đèn, cơ thể Tô Vãn hiện ra hoàn mỹ như một bức tượng điêu khắc bằng ngọc thạch. Thẩm Mục cúi xuống, hôn lên từng tấc da thịt của cô, từ đôi vai gầy, vùng bụng phẳng lì cho đến đôi chân thon dài.

Sự va chạm của hai cơ thể nóng bỏng tạo nên một thứ âm thanh và cảm xúc khiến cả hai lạc lối. Thẩm Mục vô cùng kiên nhẫn, anh dành nhiều thời gian để âu yếm, để cô cảm thấy thoải mái và sẵn sàng nhất. Mỗi lần anh chạm vào đều mang theo sự trân trọng và sủng ái vô bờ bến.

Giữa những nhịp thở dồn dập và sự giao thoa của hai linh hồn, Thẩm Mục thì thầm bên tai cô những lời yêu thương chân thành nhất. Đêm nay, căn phòng 1201 không còn là một nơi chốn khô khan của những bản vẽ, mà nó đã trở thành thiên đường của sự ngọt ngào và gắn kết.

Khi mọi thứ lắng xuống, Thẩm Mục ôm chặt Tô Vãn vào lòng, đắp chăn cho cả hai. Anh hôn lên trán cô, bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô.

"Em là của tôi, Tô Vãn. Mãi mãi."