Tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. Gió rít qua từng khe phố của thành phố N, làm tê buốt đôi bàn tay của những người đi đường. Lâm Thanh Mộc lái xe điên cuồng trên các con phố chính, đôi mắt anh đỏ ngầu vì lo lắng và hối hận.
"Sơ Ngôn, em ở đâu? Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì," anh lẩm bẩm trong miệng, trái tim như có ai đó bóp nghẹt.
Anh chợt nhớ ra một công viên nhỏ, nơi cô từng nói là rất giống với nơi cô thường chơi hồi bé. Anh lập tức bẻ lái, lao xe về phía đó.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt và mờ ảo, anh thấy một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi gục bên ghế đá, người đã phủ một lớp tuyết trắng xóa. Hạ Sơ Ngôn chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, đôi môi cô đã tím tái vì lạnh, hơi thở yếu ớt.
Lâm Thanh Mộc lao ra khỏi xe, anh chạy đến và ôm chặt lấy cô vào lòng. Cơ thể cô lạnh ngắt như một tảng băng, làm anh run bắn lên vì sợ hãi.
"Sơ Ngôn! Tỉnh lại đi em! Tôi đây, Thanh Mộc đây!" anh hét lên, giọng nói lạc đi vì đau đớn.
Hạ Sơ Ngôn khẽ mở mắt, ánh nhìn của cô lờ đờ và không còn chút sức sống. Khi thấy gương mặt của anh, cô không còn sợ hãi hay tức giận nữa, mà chỉ có một sự thất vọng cùng cực.
"Anh... anh tìm tôi làm gì? Đồ chơi... hỏng rồi mà..." cô thì thào, rồi gục đầu vào ngực anh, ngất đi hoàn toàn.
Lời nói đó của cô như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Anh bế bổng cô lên, chạy nhanh về phía xe và lao thẳng đến bệnh viện.
Trong bệnh viện, không khí sặc mùi thuốc sát trùng. Lâm Thanh Mộc đứng ngoài hành lang, đôi bàn tay vẫn còn dính chút tuyết lạnh. Anh không ngừng đi tới đi lui. Thư ký của anh chạy đến, đưa cho anh báo cáo về việc Lâm Dao đã gặp cô lúc chiều và đoạn băng bị cắt ghép.
"Tôi thật là khốn nạn," Lâm Thanh Mộc tự tát vào mặt mình một cái thật đau. Sự kiêu ngạo của anh đã làm hại người phụ nữ duy nhất làm anh thấy ấm áp trong bao nhiêu năm qua.
Khi bác sĩ bước ra, anh vội vàng lao tới: "Cô ấy sao rồi bác sĩ?"
"Bệnh nhân bị cảm lạnh rất nặng và suy nhược cơ thể do căng thẳng quá mức. Ngoài ra..." bác sĩ nhìn anh với ánh mắt không mấy thiện cảm, "trên người cô ấy có nhiều vết bầm tím. Anh là chồng cô ấy, anh nên biết cách bảo vệ vợ mình hơn là làm đau cô ấy như thế."
Lâm Thanh Mộc cúi đầu im lặng. Sự nhục nhã và hối hận bao trùm lấy anh.
Anh bước vào phòng bệnh. Hạ Sơ Ngôn đang nằm đó, gương mặt xanh xao, trên tay đang cắm kim truyền nước. Anh ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô và áp lên mặt mình. Nước mắt của người đàn ông chưa bao giờ khóc bỗng dưng rơi xuống, thấm vào bàn tay cô.
"Sơ Ngôn, tôi xin lỗi. Đoạn băng đó là giả, tôi chưa bao giờ coi em là đồ chơi. Tôi chọn em... vì tôi thực sự bị em thu hút, chứ không phải vì ai khác cả."
Anh cứ ngồi đó, canh chừng cho cô suốt cả đêm. Anh không dám chợp mắt, chỉ sợ khi anh nhắm mắt lại, cô sẽ biến mất một lần nữa.
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời yếu ớt của mùa đông hiện lên, Hạ Sơ Ngôn từ từ tỉnh lại. Thấy Lâm Thanh Mộc đang gục đầu bên cạnh giường, cô khẽ rút tay lại. Hành động nhỏ đó đã làm anh giật mình tỉnh giấc.
"Em tỉnh rồi sao? Em thấy trong người thế nào? Để tôi gọi bác sĩ," anh vội vàng hỏi han với vẻ mặt đầy lo lắng.
Hạ Sơ Ngôn nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ. "Anh về đi. Chúng ta kết thúc thật rồi. Hợp đồng tôi sẽ đền bù sau khi tôi khỏe lại."
"Không, không có hợp đồng nào cả!" Lâm Thanh Mộc nắm lấy vai cô, giọng nói khẩn cầu. "Sơ Ngôn, cho tôi một cơ hội để sửa sai. Lâm Dao đã bị tôi đuổi đi rồi, tôi sẽ không để ai làm hại em nữa."
"Anh không hiểu sao?" Cô cười buồn, những giọt nước mắt lăn dài trên má. "Vết thương trên người có thể lành, nhưng vết thương trong lòng thì không. Tôi không thể ở bên một người đàn ông nhìn tôi nhưng lại nghĩ về một người khác, và coi tôi như một công cụ để đạt được mục đích."
Lâm Thanh Mộc cứng họng. Anh nhận ra rằng, dù anh có giàu có hay quyền lực đến đâu, anh cũng không thể ép buộc một trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh phải ấm lại.
Anh đứng dậy, bước ra ngoài cửa. "Em cứ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ không làm phiền em lúc này. Nhưng tôi sẽ không buông tay đâu, Sơ Ngôn. Tôi sẽ dùng cả đời này để chứng minh cho em thấy tôi thực sự yêu em."
Khi cửa phòng đóng lại, Hạ Sơ Ngôn quay mặt vào tường, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng trống trải. Giữa mùa đông của thành phố N, tình yêu của họ giống như một cánh hoa tuyết, vừa mới chạm vào tay đã tan thành nước mắt.