MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 14: Bẫy Ngầm

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 14: Bẫy Ngầm

945 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ Sơ Ngôn tỉnh dậy với cảm giác đau đớn khắp cơ thể. Cô nhìn vào gương, thấy những vết bầm tím trên cánh tay do sức mạnh của Lâm Thanh Mộc để lại. Ánh mắt cô giờ đây chỉ còn là một sự trống rỗng. Cô không còn khóc nữa, vì nước mắt dường như đã cạn khô sau một đêm dài bị giày vò.

Lâm Thanh Mộc đã đi làm từ sớm. Anh để lại trên bàn một xấp tiền mới tinh và một tờ giấy nhỏ: "Đi mua sắm những gì em thích. Đừng làm tôi giận nữa."

Hạ Sơ Ngôn cười nhạt. Trong mắt anh, mọi nỗi đau đều có thể bù đắp bằng tiền sao? Cô ném xấp tiền vào ngăn kéo, mặc bộ đồ công sở kín đáo nhất để che đi những vết tích trên người rồi đến văn phòng luật của mình.

Khi vừa đến cửa văn phòng, cô thấy Lâm Dao đã đứng đợi ở đó từ bao giờ. Người phụ nữ này hôm nay mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ nhợt nhạt của cô.

"Chúng ta nói chuyện một chút chứ?" Lâm Dao nở một nụ cười giả tạo.

Hai người ngồi xuống một quán cà phê vắng vẻ. Lâm Dao không vòng vo mà lấy ra một chiếc máy ghi âm, đặt lên bàn.

"Cô có muốn nghe Thanh Mộc nói gì về cô với tôi không?"

Hạ Sơ Ngôn định đứng dậy bỏ đi, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Cô rất sợ phải nghe, nhưng cô cũng rất muốn biết sự thật. Lâm Dao nhấn nút phát.

Giọng nói trầm thấp của Lâm Thanh Mộc vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn: "Tôi chọn Sơ Ngôn chỉ vì cô ta dễ điều khiển và có gương mặt giống mẹ tôi. Một khi lấy được quyền thừa kế và giải quyết xong rắc rối của gia tộc, tôi sẽ ném cô ta đi như một món đồ chơi hết hạn. Cô ta tưởng tôi yêu cô ta thật sao? Thật nực cười."

Chiếc máy ghi âm dừng lại. Cả thế giới quanh Hạ Sơ Ngôn như sụp đổ. Cô thấy tai mình ù đi, tim thắt lại đau đớn đến mức không thở nổi. Hóa ra, tất cả những sự dịu dàng, những nụ hôn, và cả sự chiếm hữu đêm qua... đều chỉ là vì cô "giống mẹ anh ta" và là "món đồ chơi dễ điều khiển".

"Nghe rõ chưa?" Lâm Dao nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng. "Anh ấy không bao giờ yêu hạng người như cô đâu. Nếu cô còn chút tự trọng, hãy cầm lấy số tiền này và biến mất khỏi cuộc đời anh ấy trước khi anh ấy đá cô đi."

Lâm Dao đẩy về phía cô một tấm séc với số tiền cực lớn.

"Tôi không cần tiền của cô," Hạ Sơ Ngôn đứng dậy, giọng nói run rẩy nhưng cô vẫn cố giữ lưng mình thật thẳng. "Nhưng tôi sẽ đi. Không phải vì cô, mà vì tôi không muốn đứng chung một bầu không khí với loại người như anh ta nữa."

Hạ Sơ Ngôn trở về biệt thự trong trạng thái như một người mất hồn. Cô nhanh chóng thu dọn quần áo của mình—những bộ đồ cũ kỹ mà cô mang đến từ ngày đầu tiên. Cô không lấy bất cứ thứ gì anh đã mua cho, từ váy vóc đến trang sức.

Cô viết một tờ giấy để lại trên bàn ngủ: "Hợp đồng kết thúc sớm. Tôi trả lại tự do cho anh, và cũng trả lại sự tự trọng cho chính mình. Đừng tìm tôi."

Khi cô bước ra khỏi cửa biệt thự, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt. Gió lạnh thổi vào mặt nhưng không lạnh bằng trái tim đã tan nát của cô. Cô đi lang thang giữa phố phường, không biết mình nên đi đâu về đâu.

Tối hôm đó, Lâm Thanh Mộc trở về nhà với tâm trạng mong đợi được làm hòa với cô. Nhưng chào đón anh chỉ là một căn nhà trống rỗng và lạnh lẽo. Anh chạy lên phòng, thấy tủ quần áo trống trơn và tờ giấy để lại trên bàn.

Cơn điên lại một lần nữa trỗi dậy, nhưng lần này kèm theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh gọi điện cho cô nhưng chỉ nghe thấy tiếng thuê bao. Anh gọi cho thư ký, cho người làm, cho tất cả các mối quan hệ nhưng không ai biết cô ở đâu.

Anh ném tờ giấy xuống đất, gầm lên một tiếng đầy đau đớn. "Hạ Sơ Ngôn! Em dám bỏ đi sao? Ai cho phép em đi!"

Lúc này, anh tình cờ nhìn thấy chiếc máy ghi âm mà Lâm Dao cố tình để quên lại trên bàn phòng khách qua camera an ninh. Anh mở lên nghe và nhận ra đó là một đoạn băng đã bị cắt ghép từ một cuộc trò chuyện cũ rất lâu trước đây khi anh còn đang say.

Anh nhận ra mình đã bị cài bẫy, và chính sự kiêu ngạo của anh đã đẩy người phụ nữ anh yêu (dù anh chưa dám thừa nhận) vào hố sâu tuyệt vọng.

"Tìm! Bằng mọi giá phải tìm thấy cô ấy!" anh hét vào điện thoại, giọng nói đã lạc đi vì lo sợ.

Giữa đêm đông lạnh giá, Lâm Thanh Mộc điên cuồng lái xe đi khắp các con phố, dưới làn tuyết trắng xóa, mong tìm thấy bóng dáng nhỏ bé đó. Nhưng thành phố N quá rộng lớn, và trái tim bị tổn thương thì quá khó để quay về.