MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 13: Sự Trêu Chọc Của Người Cũ

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 13: Sự Trêu Chọc Của Người Cũ

947 từ · ~5 phút đọc

Hạ Sơ Ngôn đứng đứng sững lại ở cửa phòng làm việc. Cô nhìn đôi bàn tay của Lâm Dao đang đặt trên vai Lâm Thanh Mộc, cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại. Nhưng cô không cho phép mình khóc. Cô hít một hơi thật sâu, gương mặt trở nên lạnh lùng như một tảng băng.

"Xin lỗi vì đã cắt ngang chuyện của hai người," cô nói, giọng nói không chút cảm xúc. "Tôi đến để gửi hồ sơ vụ án sáng nay. Xong việc tôi sẽ đi ngay."

Lâm Thanh Mộc định đứng dậy đẩy Lâm Dao ra, nhưng khi thấy vẻ mặt thờ ơ của Hạ Sơ Ngôn, anh lại cảm thấy bực bội. Anh muốn thấy cô ghen, muốn thấy cô tức giận, chứ không phải là thái độ coi anh như người dưng thế này. Vì vậy, anh ngồi im, để mặc cho Lâm Dao tiếp tục dựa dẫm.

"Kìa Thanh Mộc, sao anh không giới thiệu?" Lâm Dao cười nũng nịu, ánh mắt cô ta quét qua người Hạ Sơ Ngôn với vẻ khinh thường. "Đây là cô gái mà anh nói là 'vợ hợp đồng' đó sao? Nhìn cũng... giản dị quá nhỉ."

Cụm từ "vợ hợp đồng" phát ra từ miệng Lâm Dao như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Hạ Sơ Ngôn. Cô đặt xấp hồ sơ xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dao.

"Phải, tôi là vợ trên giấy tờ của anh ấy. Và vì vẫn còn trong thời hạn hợp đồng, nên tôi mong cô giữ khoảng cách với 'chồng' tôi ở nơi làm việc. Đó là phép lịch sự tối thiểu mà một người 'bạn thân' nên có."

Nói xong, cô quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại lấy một lần.

Chiều hôm đó, Hạ Sơ Ngôn rời văn phòng sớm vì không muốn phải nhìn thấy cảnh tượng chướng mắt kia thêm nữa. Cô ghé vào một quán bar nhỏ ven đường để uống một chút gì đó cho khuây khỏa. Tại đây, cô tình cờ gặp lại người đàn ông đã nói chuyện với mình ở buổi tiệc hôm trước—Lục Phong.

Lục Phong là một luật sư trẻ, tính tình vui vẻ và rất quan tâm đến cô. Thấy cô buồn, anh đã ngồi lại cùng cô.

"Sơ Ngôn, em không sao chứ? Nhìn em có vẻ đang gặp rắc rối," Lục Phong nhẹ nhàng hỏi.

"Tôi không sao, chỉ là thấy hơi mệt thôi," cô cười khổ, uống một ngụm rượu mạnh.

Trong lúc hai người đang trò chuyện, Hạ Sơ Ngôn không biết rằng mọi hành động của cô đã bị người của Lâm Thanh Mộc chụp ảnh và gửi về cho anh.

Tại biệt thự, Lâm Thanh Mộc nhìn bức ảnh cô đang cười với Lục Phong, cơn điên trong lòng anh bùng nổ. Anh ném chiếc ly pha lê xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Anh đuổi Lâm Dao về ngay lập tức rồi lái xe lao đi tìm cô.

Hạ Sơ Ngôn vừa bước ra khỏi quán bar, một chiếc xe đen sang trọng đã thắng gấp ngay trước mặt cô. Lâm Thanh Mộc bước xuống, gương mặt anh hầm hầm sát khí. Anh không nói không rằng, nắm chặt lấy cổ tay cô kéo mạnh vào trong xe.

"Anh làm cái gì vậy? Buông tôi ra!" cô hét lên.

"Buông ra để em đi cười đùa với thằng đó sao?" Anh gầm lên, bàn tay siết chặt đến mức cô thấy xương mình như muốn gãy.

Về đến nhà, anh lôi cô vào phòng khách, ném cô xuống ghế sofa. Anh phủ lấy cô, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông.

"Em quên quy tắc rồi sao? Em là của tôi! Chỉ có tôi mới được phép nhìn em cười, chỉ có tôi mới được phép chạm vào em!"

"Anh điên rồi! Anh có Lâm Dao rồi mà, tại sao còn hành hạ tôi?" Cô khóc nức nở, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra.

"Lâm Dao không là gì cả! Nhưng em thì khác," anh nói bằng giọng khàn đặc, đầy sự chiếm hữu. "Em đã ký tên vào bản hợp đồng đó, thì dù là thân xác hay linh hồn, em cũng phải thuộc về Lâm Thanh Mộc này."

Anh đột ngột cúi xuống hôn cô, một nụ hôn điên cuồng và đầy tính chiếm đoạt. Anh muốn xóa sạch mùi hương của người đàn ông khác trên người cô. Hạ Sơ Ngôn vùng vẫy trong tuyệt vọng, cô cắn mạnh vào môi anh đến chảy máu, nhưng anh vẫn không dừng lại.

Trong bóng tối của căn phòng, sự ghen tuông và chiếm hữu đã biến Lâm Thanh Mộc thành một con người khác. Anh bế cô lên phòng ngủ, mặc kệ tiếng khóc van xin của cô. Đêm đó, căn biệt thự lại một lần nữa chứng kiến một cơn bão lòng dữ dội. Anh hành hạ cô bằng những nụ hôn và sự đụng chạm mãnh liệt, như muốn khắc sâu vào tâm trí cô rằng: cô mãi mãi không thể thoát khỏi bàn tay anh.

Khi mọi thứ kết thúc, Lâm Thanh Mộc ôm chặt lấy cô từ phía sau, hơi thở vẫn còn hổn hển. "Sơ Ngôn, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Tôi có thể hủy hoại em, nhưng tôi cũng có thể yêu em đến chết đi sống lại. Đừng bao giờ rời xa tôi."

Hạ Sơ Ngôn nằm im, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Cô cảm thấy mình giống như một món đồ chơi bị bẻ gãy. Tình yêu hay sự chiếm hữu? Cô không còn phân biệt được nữa. Cô chỉ biết rằng, mùa đông này, trái tim cô đã hoàn toàn đóng băng rồi.