MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 12: Vết Nứt Đầu Tiên

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 12: Vết Nứt Đầu Tiên

917 từ · ~5 phút đọc

Hạ Sơ Ngôn ngồi thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại. Bức ảnh đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô. Trong ảnh, Lâm Thanh Mộc đang mỉm cười—một nụ cười nhẹ nhàng mà anh chưa bao giờ dành cho cô—với một người phụ nữ có vẻ ngoài cực kỳ quý phái.

Cô nhìn chiếc váy trắng tinh khôi mà anh vừa tặng, bỗng thấy nó thật mỉa mai. "Hóa ra, mình chỉ là một con rối để anh ta giải khuây khi người trong lòng vắng bóng sao?" cô tự hỏi, lòng đau nhói.

Đúng lúc đó, tiếng xe ô tô quen thuộc vang lên ngoài sân. Lâm Thanh Mộc trở về sớm hơn dự định. Anh bước vào nhà với tâm trạng có vẻ khá tốt, trên tay còn cầm một túi quà nhỏ khác.

"Em chưa thay váy sao?" Anh hỏi khi thấy cô vẫn ngồi đó trong bộ đồ ở nhà cũ kỹ. "Chúng ta sắp đến giờ hẹn rồi."

Hạ Sơ Ngôn từ từ đứng dậy, cô giơ chiếc điện thoại ra trước mặt anh, giọng nói run rẩy: "Anh giải thích thế nào về cái này?"

Lâm Thanh Mộc nhìn vào bức ảnh, nụ cười trên môi anh biến mất ngay lập tức. Gương mặt anh trở lại vẻ lạnh lùng, thậm chí còn có chút đáng sợ.

"Em lấy cái này ở đâu ra?" Anh gằn giọng hỏi.

"Ai gửi không quan trọng. Quan trọng là người phụ nữ này là ai? Có phải vì tôi có nét giống cô ta nên anh mới chọn tôi, đúng không?" Hạ Sơ Ngôn hét lên. Nỗi nhục nhã vì đêm qua khiến cô mất đi sự bình tĩnh thường ngày.

Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc lâu. Anh bước lại gần, định cầm lấy tay cô nhưng cô lùi lại né tránh.

"Đó là chuyện quá khứ," anh đáp bằng giọng khàn đặc. "Cô ấy là người đã cùng tôi lớn lên, nhưng mọi chuyện đã kết thúc lâu rồi."

"Kết thúc? Kết thúc mà anh nhìn cô ấy dịu dàng như vậy sao? Kết thúc mà anh lại ép tôi phải đóng giả làm vợ anh để làm gì?" Cô cười trong nước mắt. "Lâm Thanh Mộc, anh thật độc ác. Anh không chỉ mua thời gian của tôi, mà còn muốn dùng tôi để lấp đầy khoảng trống của một người khác."

"Đủ rồi!" Lâm Thanh Mộc đập mạnh tay xuống bàn. "Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích chuyện đời tư của mình với em. Đừng quên chúng ta chỉ có bản hợp đồng. Đêm qua chỉ là một sai lầm vì rượu. Em đừng tưởng mình có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi."

Câu nói "chỉ là một sai lầm" của anh như nhát dao đâm xuyên qua tim cô. Hạ Sơ Ngôn đứng chết lặng. Hóa ra tất cả sự dịu dàng, sự bảo vệ của anh mấy ngày qua đều là giả dối.

"Tôi hiểu rồi," cô nói, giọng nói trở nên lạnh lẽo và vô cảm. "Tôi sẽ ghi nhớ kỹ. Đêm qua là sai lầm, và từ nay về sau sẽ không có sai lầm nào nữa. Tôi sẽ đóng tốt vai người vợ hợp đồng của anh cho đến khi hết hạn."

Cô quay lưng chạy lên lầu, khóa chặt cửa phòng lại. Cô ném chiếc váy trắng vào góc phòng. Màu trắng đó thật sạch sẽ, nhưng tâm hồn cô lúc này lại cảm thấy vô cùng dơ bẩn.

Dưới lầu, Lâm Thanh Mộc đứng chôn chân một chỗ. Anh nhìn bức ảnh trong điện thoại, rồi lại nhìn lên hướng phòng cô. Anh rất muốn chạy lên giải thích rằng người phụ nữ đó chỉ là một người bạn cũ, rằng bức ảnh đó đã được chụp từ rất lâu rồi. Nhưng cái tôi quá lớn và sự kiêu ngạo đã ngăn anh lại.

Anh bực bội ném túi quà xuống đất. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh mà anh đã tốn cả buổi chiều để đi chọn cho cô.

Tối hôm đó, không có bữa tiệc nào diễn ra. Cả hai người đều ở trong phòng mình, chỉ cách nhau một bức tường nhưng cảm giác như xa tận chân trời. Cái lạnh của mùa đông thành phố N dường như đã len lỏi vào tận xương tủy, làm đóng băng chút tình cảm vừa mới chớm nở.

Ngày hôm sau, Hạ Sơ Ngôn xuất hiện với vẻ ngoài mạnh mẽ và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt ấm áp, không còn quan tâm anh đi đâu hay làm gì. Cô chỉ nói chuyện với anh về công việc và những vụ án.

Sự thay đổi của cô khiến Lâm Thanh Mộc vô cùng khó chịu. Anh thà thấy cô cãi nhau với mình, còn hơn là nhìn thấy sự thờ ơ này.

Và rồi, sự xuất hiện thật sự của người phụ nữ trong ảnh tại văn phòng luật của anh đã đẩy mọi chuyện lên đỉnh điểm của sự cẩu huyết. Khi Hạ Sơ Ngôn bước vào văn phòng để đưa hồ sơ, cô thấy người phụ nữ đó đang ngồi ngay trong phòng làm việc của anh, tay cô ta đang chạm vào vai anh một cách thân mật.

"Chào em, chắc em là luật sư Hạ?" Người phụ nữ đó đứng dậy, nở một nụ cười đầy khiêu khích. "Tôi là Lâm Dao, 'người bạn' thân nhất của Thanh Mộc vừa từ nước ngoài trở về."