MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 11: Sau Cơn Say

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 11: Sau Cơn Say

882 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào mắt Hạ Sơ Ngôn. Cô khẽ mở mắt, cảm thấy toàn thân đau nhức và mệt mỏi. Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra một hơi ấm lạ lẫm đang bao quanh mình.

Lâm Thanh Mộc vẫn đang ngủ say. Một cánh tay to lớn của anh vẫn quấn chặt ngang eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe thấy từng nhịp tim đập đều đặn của anh. Gương mặt anh khi ngủ trông hiền lành và trẻ con hơn hẳn vẻ lạnh lùng hằng ngày.

Những ký ức về đêm qua ùa về trong đầu cô như một thước phim chậm. Những nụ hôn, hơi ấm và cả những lời thì thầm của anh khiến mặt cô đỏ bừng lên.

"Mình đã làm gì thế này?" cô tự hỏi, lòng đầy lo lắng. Đây vốn chỉ là một bản hợp đồng, nhưng đêm qua mọi thứ đã đi quá xa.

Cô nhẹ nhàng nhấc tay anh ra, định lẻn về phòng mình trước khi anh tỉnh dậy. Nhưng vừa mới cử động, bàn tay kia đã siết chặt lại. Lâm Thanh Mộc mở mắt, đôi mắt anh ban đầu còn mơ màng nhưng nhanh chóng trở nên sắc sảo khi nhìn thấy cô.

Cả hai đứng hình trong vài giây. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi bên ngoài.

"Cô định đi đâu?" giọng anh khàn khàn vì mới ngủ dậy.

"Tôi... tôi định về phòng thay đồ," Hạ Sơ Ngôn lắp bắp, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Lâm Thanh Mộc ngồi dậy, lớp chăn trượt xuống để lộ bờ vai rộng. Anh nhìn thấy những vết đỏ trên cổ và vai cô - dấu vết của sự mãnh liệt đêm qua - và ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng hơn.

"Sơ Ngôn, chuyện đêm qua..." anh ngập ngừng, một điều hiếm thấy ở người đàn ông này. "Tôi không say đến mức không biết mình đang làm gì. Tôi thực sự muốn như vậy."

Hạ Sơ Ngôn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cô vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác và chạy thẳng về phòng mình, đóng sầm cửa lại. Cô tựa lưng vào cánh cửa, thở gấp. Cô sợ hãi cảm giác này, sợ hãi việc mình đang dần đánh mất lý trí trước anh.

Cả buổi sáng hôm đó, không khí trong biệt thự trở nên vô cùng kỳ lạ. Khi ngồi vào bàn ăn, cả hai đều không dám nhìn nhau. Hạ Sơ Ngôn chỉ cúi mặt ăn thật nhanh, còn Lâm Thanh Mộc thì liên tục lật tờ báo nhưng chẳng đọc được chữ nào.

Người quản gia và mấy người giúp việc cũng nhận ra sự khác thường. Họ thấy cậu chủ vốn lạnh lùng hôm nay thỉnh thoảng lại lén nhìn thiếu phu nhân, rồi khi bị phát hiện thì lại vội vàng nhìn đi chỗ khác với cái tai hơi đỏ.

"Hôm nay cô không có lịch ở tòa, ở nhà nghỉ ngơi đi," Lâm Thanh Mộc lên tiếng sau khi cô ăn xong.

"Tôi có việc ở văn phòng, tôi ổn mà," cô cố gắng giữ vẻ bình thản.

"Tôi nói cô ở nhà," anh đặt tờ báo xuống, giọng nói lại mang vẻ ra lệnh nhưng không hề gay gắt. "Lát nữa tôi sẽ bảo người mang thuốc bổ đến. Tối nay tôi sẽ về sớm."

Nói xong, anh đứng dậy đi làm. Trước khi ra cửa, anh dừng lại bên cạnh cô, định đưa tay lên vuốt tóc cô nhưng rồi lại rụt lại. Anh chỉ khẽ nói: "Đừng làm việc quá sức."

Suốt cả ngày hôm đó, Hạ Sơ Ngôn không thể tập trung làm được việc gì. Hình ảnh anh lo lắng bảo vệ cô trước gia đình và sự nồng cháy đêm qua cứ quẩn quanh trong đầu. Cô tự hỏi: "Anh ấy có thật lòng không? Hay đây chỉ là một cách kiểm soát mới?"

Buổi chiều, một lẵng hoa hồng lớn cùng một hộp quà đắt tiền được gửi đến biệt thự. Bên trong có một mảnh giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Tối nay mặc chiếc váy này, tôi đưa em đi ăn."

Khi Hạ Sơ Ngôn mở hộp quà, đó là một chiếc váy màu trắng tinh khôi, giản dị nhưng rất sang trọng. Cô nhìn chiếc váy và bất giác mỉm cười. Một cảm giác ngọt ngào len lỏi vào trái tim vốn đã đầy vết thương của cô.

Tuy nhiên, ngay lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ gửi đến với một bức ảnh. Trong ảnh, Lâm Thanh Mộc đang đứng cạnh một người phụ nữ xinh đẹp khác, trông họ rất thân thiết. Kèm theo đó là dòng chữ: "Đừng tưởng anh ấy ngủ với cô là anh ấy yêu cô. Cô chỉ là người thay thế thôi."

Nụ cười trên môi Hạ Sơ Ngôn chợt tắt ngấm. Cái lạnh của mùa đông dường như lại một lần nữa tràn vào căn phòng. Cô nhận ra rằng, trong thế giới của người giàu sang và quyền lực như anh, tình yêu vốn dĩ là một thứ rất xa xỉ và đầy cạm bẫy.