MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 10: Cú Trượt Chân Định Mệnh

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 10: Cú Trượt Chân Định Mệnh

814 từ · ~5 phút đọc

Mấy ngày sau đó, không khí trong nhà giữa Lâm Thanh Mộc và Hạ Sơ Ngôn bớt căng thẳng hơn, nhưng lại có một sự ngượng ngùng khó tả. Họ ít cãi nhau hơn, nhưng mỗi khi nhìn vào mắt nhau, cả hai đều vội vàng quay đi chỗ khác.

Tối hôm đó, thành phố N đón một trận bão tuyết rất lớn. Lâm Thanh Mộc trở về nhà với vẻ mặt rất mệt mỏi sau một ngày dài đối đầu với đối thủ trên tòa. Anh mang theo một chai rượu mạnh và ngồi một mình ở phòng khách.

Hạ Sơ Ngôn đi xuống lầu để lấy nước uống. Thấy anh ngồi uống rượu trong bóng tối, cô không nỡ bỏ đi.

"Anh lại uống rượu sao? Hôm nay có chuyện gì không ổn à?" cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Lâm Thanh Mộc nhìn cô, đôi mắt anh hơi đỏ vì men rượu. "Vụ án mẹ tôi... tôi vừa tìm thêm được vài bằng chứng về việc gia đình họ Lâm đã ép bà ấy đến đường cùng. Càng thắng nhiều vụ án cho người khác, tôi càng thấy mình thật hèn nhát khi không bảo vệ được người thân của mình."

Nói rồi, anh rót thêm một ly rượu lớn. Hạ Sơ Ngôn cảm thấy xót xa. Cô cầm lấy chai rượu từ tay anh. "Đừng uống nữa, anh say rồi."

"Tôi không say," anh cười khổ, bàn tay anh đột ngột giữ lấy tay cô. "Sơ Ngôn, sao cô lại tốt với tôi như vậy? Cô không ghét tôi sao? Tôi đã ép cô kết hôn, đã mắng cô, đã làm đau cô..."

Hạ Sơ Ngôn im lặng. Cô nhìn bàn tay to lớn đang bao bọc lấy tay mình. "Lúc đầu tôi rất ghét anh. Nhưng sau khi biết những gì anh trải qua, tôi thấy anh cũng chỉ là một người đàn ông đáng thương đang cố tỏ ra mạnh mẽ."

Lời nói của cô như chạm vào chỗ mềm yếu nhất trong lòng Lâm Thanh Mộc. Anh kéo mạnh cô lại gần. Dưới ánh đèn mờ ảo của phòng khách, hơi thở của anh mang theo mùi rượu nồng và hơi nóng hừng hực.

"Tôi không muốn làm người đáng thương," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. "Tôi muốn là một người đàn ông bình thường, muốn có một người ở bên cạnh..."

Trước khi Hạ Sơ Ngôn kịp phản ứng, anh đã cúi xuống hôn cô. Nụ hôn lần này không phải là trừng phạt, cũng không phải để đóng kịch. Nó chứa đầy sự khao khát, sự cô đơn và cả một chút dịu dàng mà anh đã che giấu bấy lâu.

Hạ Sơ Ngôn thấy đầu óc mình trống rỗng. Lẽ ra cô nên đẩy anh ra, nhưng hơi ấm của anh giữa đêm đông lạnh giá này khiến cô không muốn rời xa. Đôi tay cô vô thức vòng qua cổ anh, đáp lại nụ hôn đó một cách vụng về.

Sự đáp lại của cô như thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng Lâm Thanh Mộc. Anh bế bổng cô lên, bước từng bước dài về phía phòng ngủ.

Trong căn phòng tối, chỉ có ánh sáng le lói từ đèn đường hắt qua cửa sổ. Anh đặt cô xuống giường, cơ thể to lớn của anh phủ lên cô. Sự tiếp xúc da thịt khiến cả hai đều run rẩy.

"Sơ Ngôn... tôi có thể chứ?" anh hỏi, một câu hỏi hiếm hoi cho thấy anh đang tôn trọng cô.

Cô không trả lời bằng lời nói, mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu. Trong khoảnh khắc đó, bản hợp đồng một năm, những quy tắc lạnh lùng, và cả sự thù ghét trước đây đều biến mất. Chỉ còn lại hai con người đang tìm kiếm sự an ủi từ nhau.

Đêm đó, giữa cái lạnh thấu xương của thành phố N, bên trong căn phòng ngủ lại là một không gian nóng bỏng. Lâm Thanh Mộc ôm cô thật chặt, như thể nếu buông tay ra, cô sẽ biến mất. Những nụ hôn nóng hổi rơi lên làn da cô, xua đi mọi sự lạnh lẽo của mùa đông.

Lần đầu tiên, họ thuộc về nhau một cách trọn vẹn nhất. Không có luật pháp, không có tiền bạc, chỉ có nhịp đập của hai trái tim đang loạn nhịp vì nhau.

Khi mọi thứ lắng xuống, Lâm Thanh Mộc vẫn ôm Hạ Sơ Ngôn từ phía sau. Anh vùi đầu vào mái tóc cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ.

"Đừng đi nhé," anh nói khẽ trước khi chìm vào giấc ngủ.

Hạ Sơ Ngôn nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết vẫn đang rơi trắng xóa. Cô biết, sau đêm nay, cuộc sống của cô và anh sẽ không bao giờ quay lại như cũ được nữa. Quy tắc đã bị phá vỡ, và trái tim cô cũng đã không còn nghe theo lời cô nữa rồi.