Sau khi gia đình nhà họ Lâm rời đi, căn biệt thự trở lại vẻ yên tĩnh. Hạ Sơ Ngôn cảm thấy kiệt sức. Cô định quay về phòng mình để nghỉ ngơi, nhưng khi đi ngang qua phòng làm việc của Lâm Thanh Mộc, cô thấy cửa phòng hơi hé mở.
Ánh đèn vàng nhạt từ bên trong hắt ra. Tò mò, cô nhìn vào và thấy Lâm Thanh Mộc đang ngồi gục đầu trên bàn làm việc. Bên cạnh anh là một tấm ảnh cũ và một ly rượu mạnh đã cạn. Trông anh lúc này không giống một luật sư quyền lực, mà giống một người đàn ông đang mang một gánh nặng rất lớn.
Cô định bỏ đi, nhưng đôi chân lại không nghe lời. Cô gõ cửa nhẹ nhàng.
"Anh... anh vẫn ổn chứ?"
Lâm Thanh Mộc giật mình, anh nhanh chóng úp tấm ảnh xuống và lấy lại vẻ mặt lạnh lùng. "Sao cô chưa đi ngủ?"
"Tôi thấy đèn còn sáng nên ghé qua xem thôi," cô bước vào, đặt một ly sữa nóng lên bàn anh. "Anh uống rượu nhiều không tốt cho sức khỏe đâu."
Lâm Thanh Mộc nhìn ly sữa, rồi lại nhìn cô. Anh không mắng cô như mọi khi. Sự bảo vệ lúc nãy trước mặt gia đình dường như đã làm rào cản giữa hai người mỏng đi một chút.
"Gia đình tôi luôn như vậy," anh đột ngột lên tiếng, giọng nói có chút mệt mỏi. "Trong mắt họ, mọi thứ đều phải quy ra tiền bạc và địa vị. Ngay cả tình cảm cũng không ngoại lệ."
Hạ Sơ Ngôn ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô khẽ hỏi: "Đó là lý do anh trở nên lạnh lùng như vậy sao?"
Lâm Thanh Mộc im lặng hồi lâu. Anh chậm rãi lật tấm ảnh cũ lên. Trong ảnh là một người phụ nữ có nụ cười rất hiền, đang ôm một cậu bé nhỏ.
"Đây là mẹ ruột của tôi. Bà không phải là người phụ nữ lúc nãy cô thấy," anh nói, mắt nhìn chăm chằm vào tấm ảnh. "Bà là một người bình thường, không giàu sang. Vì thế, gia đình họ Lâm đã tìm mọi cách đuổi bà đi, khiến bà phải sống trong nghèo khổ rồi qua đời vì bệnh tật. Từ đó, tôi tự hứa sẽ trở nên thật mạnh mẽ, thật giàu có để không ai có quyền kiểm soát cuộc đời mình nữa."
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy tim mình thắt lại. Cô không ngờ người đàn ông luôn muốn kiểm soát mọi thứ này lại từng có một quá khứ bị tổn thương vì sự kiểm soát của người khác. Hóa ra, vẻ ngoài lạnh lùng của anh chỉ là một lớp vỏ bọc để bảo vệ bản thân.
"Tôi xin lỗi," cô khẽ nói. "Tôi cứ nghĩ anh chỉ là một kẻ tham lam và độc đoán."
Lâm Thanh Mộc cười nhạt, nhưng nụ cười lần này không có ý mỉa mai. "Thì đúng là vậy mà. Nếu không độc đoán, tôi đã không ép cô ký bản hợp đồng này."
Anh cầm ly sữa nóng lên, uống một ngụm. "Hạ Sơ Ngôn, cô có biết tại sao tôi chọn cô không?"
Cô lắc đầu.
"Vì cô rất giống mẹ tôi. Cô kiên cường, cô không vì tiền mà quỳ gối, và cô có đôi mắt rất ấm áp."
Lời nói của anh làm mặt Hạ Sơ Ngôn đỏ bừng. Cô cảm thấy không khí trong phòng bỗng trở nên khác lạ. Sự lạnh lẽo của mùa đông dường như bị đẩy lùi bởi hơi ấm của ly sữa và sự chân thành đột ngột này.
Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua làm cánh cửa sổ bị bật tung, hơi lạnh tràn vào phòng. Hạ Sơ Ngôn rùng mình vì cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng.
Lâm Thanh Mộc đứng dậy, anh đi tới đóng cửa sổ lại rồi cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc trên người, choàng lên vai cô. Bàn tay anh vô tình chạm vào cổ cô, một cảm giác nóng hổi truyền qua khiến cả hai đều khựng lại.
Khoảng cách giữa họ rất gần. Anh nhìn sâu vào mắt cô, và lần đầu tiên, Hạ Sơ Ngôn không thấy sự chiếm hữu đáng sợ, mà chỉ thấy một sự khát khao thầm kín.
"Trời lạnh rồi, về phòng ngủ đi," anh nói, giọng nói khàn khàn hơn bình thường.
"Vâng... anh cũng ngủ sớm đi," cô vội vàng đứng dậy, giữ chặt chiếc áo khoác của anh rồi chạy về phòng.
Nằm trong chăn, cô vẫn còn ngửi thấy mùi hương gỗ dịu nhẹ từ chiếc áo của anh. Trái tim cô đập loạn nhịp một cách khó hiểu. Cô tự nhắc mình: "Đừng có yếu lòng, đây chỉ là hợp đồng thôi." Nhưng trong bóng tối, một hạt giống cảm giác nào đó đã bắt đầu nảy mầm.