Cơn chóng mặt khiến Hạ Sơ Ngôn thiếp đi trong vòng tay của Lâm Thanh Mộc. Khi cô tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên chiếc giường rộng lớn trong biệt thự. Bên cạnh giường là một bát cháo nóng vẫn còn bốc khói và một vài viên thuốc.
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng gió rít qua khe cửa. Cô định ngồi dậy thì cửa phòng mở ra. Lâm Thanh Mộc bước vào, anh đã cởi bỏ áo vest, chỉ còn chiếc sơ mi trắng mở hai nút cổ, trông anh đỡ lạnh lùng hơn một chút.
"Dậy rồi thì ăn cháo đi," anh nói, giọng vẫn trầm nhưng không còn gắt gỏng.
"Cảm ơn anh," cô lý nhí, định cầm lấy bát cháo nhưng tay vẫn còn hơi run.
Lâm Thanh Mộc nhìn cô một lát, rồi anh bước lại gần, cầm lấy bát cháo và ngồi xuống cạnh giường. Anh múc một muỗng cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến tận môi cô. Hạ Sơ Ngôn tròn mắt nhìn anh, cô không tin được người đàn ông độc đoán này lại đang làm việc này.
"Đừng nhìn tôi như vậy. Cô không khỏe thì không đóng kịch được đâu," anh giải thích bằng một câu nói lạnh lùng để giấu đi sự bối rối.
Cô im lặng ăn hết bát cháo. Sự ấm áp của thức ăn và sự quan tâm lạ lùng này khiến lòng cô hơi dịu lại. Nhưng sự yên bình đó không kéo dài được lâu. Tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập, phá tan không gian tĩnh lặng.
Người quản gia hớt hải chạy lên báo: "Thưa cậu chủ, ông bà chủ và tiểu thư nhà họ Lâm đã đến. Họ nói muốn gặp mặt thiếu phu nhân ngay lập tức."
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy tim mình đập mạnh. Gia đình họ Lâm nổi tiếng là một gia tộc luật sư lâu đời, rất giàu có nhưng cũng cực kỳ khắc nghiệt và coi trọng môn đăng hộ đối. Cô biết buổi gặp này sẽ không dễ dàng gì.
Lâm Thanh Mộc cau mày, đôi mắt anh lóe lên vẻ khó chịu. Anh quay sang nhìn cô: "Cô có xuống được không? Nếu không, tôi sẽ đuổi họ về."
"Tôi ổn," cô đáp, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. "Chúng ta đã ký hợp đồng rồi, tôi phải thực hiện nhiệm vụ của mình."
Dưới phòng khách, ba người nhà họ Lâm đang ngồi với vẻ mặt rất nghiêm trọng. Mẹ của Lâm Thanh Mộc – bà Lâm – nhìn căn nhà một lượt rồi bĩu môi khi thấy Hạ Sơ Ngôn bước xuống.
"Chào bố mẹ, chào em," Lâm Thanh Mộc lên tiếng, anh tự nhiên vòng tay qua eo Hạ Sơ Ngôn, kéo cô sát vào mình như muốn tiếp thêm sức mạnh.
"Thanh Mộc! Con thật sự kết hôn với một đứa con gái không có gia thế gì sao?" Bà Lâm đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt khinh miệt nhìn vào bộ đồ đơn giản của cô. "Nghe nói cô ta chỉ là một luật sư nhỏ, văn phòng còn sắp phá sản nữa."
Cô em gái của anh, Lâm Tuệ, cũng cười mỉa mai: "Chắc là cô ta dùng chiêu trò gì đó để bám lấy anh trai tôi rồi. Thứ con gái hám tiền bây giờ nhiều lắm."
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương sâu sắc. Cô định lên tiếng thì Lâm Thanh Mộc đã siết chặt eo cô hơn. Anh nhìn mẹ mình bằng ánh mắt sắc lạnh khiến bà cũng phải im lặng.
"Mẹ nói đúng một điều, cô ấy là luật sư. Nhưng cô ấy là người tôi chọn. Tiền của tôi đủ để cô ấy tiêu xài cả đời, không cần mẹ phải lo lắng cô ấy hám tiền hay không," anh nói từng chữ một cách cứng rắn. "Và Tuệ, đừng để anh nghe thấy em nói lời nào xúc phạm vợ mình nữa. Nếu không, em đừng mong nhận được một đồng tiền tiêu vặt nào từ anh."
"Con... con vì đứa con gái này mà cãi lời mẹ sao?" Bà Lâm tức giận đứng dậy.
"Đây là nhà của con, và đây là người phụ nữ của con," Lâm Thanh Mộc đứng dậy, kéo Hạ Sơ Ngôn đứng cùng. "Nếu mọi người đến đây để chúc phúc, tôi rất hoan nghênh. Còn nếu đến để làm khó cô ấy, thì mời về cho. Tôi không muốn vợ mình phải mệt mỏi thêm nữa."
Sự cứng rắn của anh khiến cả nhà họ Lâm cứng họng. Họ tức tối bỏ ra về. Khi cánh cửa khép lại, Hạ Sơ Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm, đôi chân cô hơi khuỵu xuống vì căng thẳng.
Lâm Thanh Mộc cúi xuống nhìn cô. Anh thấy đôi mắt cô ngân ngấn nước nhưng cô vẫn cố không để nó rơi. Sự kiên cường của cô gái nhỏ này khiến anh cảm thấy có một cảm xúc lạ lùng nảy nở trong lòng.
"Sợ rồi sao?" anh hỏi, giọng nói có chút trêu chọc nhưng cũng rất dịu dàng.
"Không sợ, chỉ là... cảm ơn anh đã bảo vệ tôi," cô thành thật nói.
Lâm Thanh Mộc không đáp lại lời cảm ơn đó. Anh đột ngột đưa tay lên, vuốt nhẹ vào gò má cô. "Đừng quên, cô là vợ của Lâm Thanh Mộc. Ngoài tôi ra, không ai có quyền làm cô khóc."
Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu hợp đồng, Hạ Sơ Ngôn không thấy anh đáng ghét nữa. Cô thấy bóng lưng anh thật vững chãi. Nhưng cô cũng tự nhắc nhở mình: Tất cả chỉ là một bản hợp đồng, anh bảo vệ cô cũng chỉ vì danh dự của anh mà thôi.