MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 7: Xung Đột Ngầm

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 7: Xung Đột Ngầm

986 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, thành phố N vẫn lạnh buốt. Những hạt sương muối bám đầy trên những cành cây khô khốc bên ngoài biệt thự.

Hạ Sơ Ngôn tỉnh dậy với đôi mắt sưng mọng. Khi soi gương, cô thấy môi dưới của mình hơi tím lại. Cô phải dùng một lớp son thật dày và phấn che khuyết điểm để giấu đi dấu vết của nụ hôn trừng phạt đêm qua. Cô cảm thấy mệt mỏi, cả cơ thể như không còn chút sức lực nào.

Khi cô bước xuống phòng ăn, Lâm Thanh Mộc đã ngồi đó. Anh vẫn mặc bộ vest đen phẳng phiu, tay cầm tờ báo, gương mặt không một chút biểu cảm. Dường như chuyện đáng sợ đêm qua đối với anh chỉ là một giấc mơ xa lạ.

"Ngồi xuống ăn sáng đi," anh nói, giọng nói lạnh lùng nhưng không còn vẻ giận dữ như đêm qua.

Hạ Sơ Ngôn im lặng ngồi xuống ghế xa nhất có thể. Cô không nhìn anh, chỉ cúi đầu ăn phần cháo trắng của mình. Không gian im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng muỗng chạm vào bát sứ.

"Hôm nay cô có vụ án mới ở tòa án quận phải không?" Lâm Thanh Mộc đột nhiên lên tiếng hỏi.

"Phải," cô đáp ngắn gọn, không muốn nói thêm điều gì.

"Sau khi xong việc, tài xế sẽ đón cô đến văn phòng của tôi. Chúng ta có một cuộc họp chung về dự án sáp nhập các công ty luật," anh ra lệnh, vẫn không ngẩng mặt lên khỏi tờ báo.

Hạ Sơ Ngôn siết chặt chiếc muỗng trong tay. Cô rất muốn từ chối, cô muốn hét lên rằng cô không muốn nhìn thấy mặt anh nữa. Nhưng cô biết mình không thể. Khoản nợ khổng lồ và tương lai của những đồng nghiệp tại văn phòng nhỏ của cô vẫn nằm trong tay người đàn ông này.

Buổi chiều tại văn phòng của Lâm Thanh Mộc.

Văn phòng của anh nằm ở tầng cao nhất, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh sự tấp nập của thành phố. Khi Hạ Sơ Ngôn bước vào, cô thấy các luật sư khác đều nhìn cô với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Họ tưởng cô là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới khi có được trái tim của "ông vua" ngành luật.

Trong phòng họp, Lâm Thanh Mộc là một con người hoàn toàn khác. Anh sắc sảo, lạnh lùng và không khoan nhượng. Anh đưa ra những điều khoản khắt khe khiến đối tác phải toát mồ hôi.

Hạ Sơ Ngôn ngồi bên cạnh, cô phải đóng vai người vợ trợ thủ đắc lực. Nhưng vì sức khỏe không tốt và tâm trạng tồi tệ, cô bắt đầu thấy chóng mặt. Căn phòng bật điều hòa quá lạnh làm cô run lên.

Đột nhiên, một bàn tay ấm áp và to lớn phủ lên bàn tay đang run rẩy của cô dưới gầm bàn. Hạ Sơ Ngôn giật mình định rụt tay lại, nhưng Lâm Thanh Mộc siết chặt lấy. Anh vẫn đang nhìn thẳng vào đối tác, miệng vẫn đang nói về những con số khô khan, nhưng bàn tay anh lại âm thầm truyền hơi ấm cho cô.

Cảm giác này làm Hạ Sơ Ngôn bối rối. Tại sao anh lại làm vậy? Anh đang thương hại cô, hay đây cũng chỉ là một phần của vở kịch?

Khi cuộc họp kết thúc và mọi người đã ra ngoài hết, cô lập tức hất tay anh ra.

"Anh làm cái gì vậy?" cô hỏi, giọng đầy sự nghi ngờ.

Lâm Thanh Mộc đứng dậy, anh ném tập hồ sơ xuống bàn. Anh bước đến gần cô, nhìn vào đôi môi đã được che đậy bằng lớp son đậm.

"Sắc mặt cô rất xấu. Nếu cô ngất xỉu ở đây, người ta sẽ nói tôi hành hạ vợ mình," anh nói bằng giọng mỉa mai, nhưng đôi mắt anh lại thoáng qua một chút lo lắng mà cô không nhận ra.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho thư ký: "Hủy hết các cuộc hẹn tối nay. Đặt một nhà hàng cháo nóng và chuẩn bị xe."

"Tôi không cần anh chăm sóc giả tạo như vậy," Hạ Sơ Ngôn nói, cô đứng dậy định bước ra ngoài.

Nhưng vì đứng dậy quá nhanh, đầu óc cô quay cuồng. Cô lảo đảo và suýt ngã nếu không có vòng tay của Lâm Thanh Mộc kịp thời đỡ lấy eo cô. Anh kéo cô sát vào ngực mình. Mùi hương gỗ lạnh lùng trên người anh bao vây lấy cô.

"Đừng bướng bỉnh nữa," anh thì thầm vào tai cô, giọng nói lần này không còn lạnh lẽo mà mang theo một chút dịu dàng kỳ lạ. "Hợp đồng quy định cô phải giữ sức khỏe tốt để làm việc cho tôi. Cô muốn tôi lại dùng cách đêm qua để bắt cô nghe lời sao?"

Hạ Sơ Ngôn run rẩy. Cô sợ nụ hôn trừng phạt đó, nhưng cô cũng sợ sự dịu dàng đột ngột này của anh. Cô nhận ra mình đang dần bị anh kiểm soát, không chỉ bằng tiền bạc, mà bằng cả sự hiện diện đầy áp đảo này.

Anh bế bổng cô lên trước sự ngỡ ngàng của cô. Lâm Thanh Mộc cứ thế bế cô đi ra khỏi văn phòng, mặc kệ những ánh mắt tò mò của nhân viên.

"Buông tôi xuống! Mọi người đang nhìn kìa!" cô xấu hổ thì thầm.

"Cứ để họ nhìn," anh đáp thản nhiên. "Họ nên biết rằng, dù là vợ giả, cô cũng là người mà chỉ có tôi mới được phép chạm vào."

Trong lòng Hạ Sơ Ngôn dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô ghét anh, cô sợ anh, nhưng trong vòng tay vững chãi này, giữa cái lạnh của mùa đông thành phố N, cô đột nhiên thấy một chút ấm áp mà bấy lâu nay cô hằng khao khát.