MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Bờ CátChương 6: Ranh Giới Mỏng Manh

Gió Thổi Qua Bờ Cát

Chương 6: Ranh Giới Mỏng Manh

569 từ · ~3 phút đọc

Sau một hồi lâu, anh mới buông cô ra. Hạ Sơ Ngôn ngồi bệt xuống ghế, mái tóc rối bời, đôi môi sưng đỏ. Cô nhìn anh với ánh mắt đầy căm hận và tổn thương.

Hạ Sơ Ngôn lấy tay quệt mạnh lên môi. Cô thấy vị mặn của nước mắt và vị tanh nhẹ của máu. Cơn đau từ đôi môi bị cắn nát không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng cô. Cô nhìn Lâm Thanh Mộc, người đàn ông đang đứng cao ngạo trước mặt mình, và thấy anh ta thật đáng sợ.

"Tôi ghét anh," cô thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ kiên quyết. "Anh nghĩ anh có tiền thì có thể giẫm đạp lên người khác sao?"

Lâm Thanh Mộc nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn cô gái đang run rẩy trên ghế. Anh thấy trái tim mình thắt lại một chút, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ cảm giác đó. Anh lấy chiếc khăn tay trong túi áo ra, lau nhẹ kẽ tay, gương mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như một tảng đá.

"Ghét tôi cũng được," anh đáp bằng giọng thản nhiên, như thể những gì vừa xảy ra chẳng là gì cả. "Nhưng hãy nhớ cho kỹ, cô đang tiêu tiền của tôi để cứu cái văn phòng của cô. Một năm này, cô phải là một người vợ hoàn hảo. Đừng để tôi thấy cô cười với bất kỳ người đàn ông nào khác nữa. Nếu có lần sau, hình phạt sẽ không đơn giản như thế này đâu."

Nói xong, anh quay lưng đi thẳng lên lầu. Tiếng bước chân của anh nện xuống sàn gỗ khô khốc, nghe như tiếng gõ cửa của ác mộng.

Hạ Sơ Ngôn ngồi lại một mình trong phòng khách rộng lớn. Gió mùa đông thổi mạnh bên ngoài, đập vào cửa kính từng hồi. Cô bó gối lại, tự ôm lấy vai mình để tìm chút hơi ấm. Cô chợt nhận ra rằng, trong ngôi nhà xa hoa này, cô chẳng khác gì một món đồ trang trí đắt tiền mà anh đã mua về. Anh không cần cô vui, anh không cần cô hạnh phúc, anh chỉ cần cô nghe lời.

Cô lảo đảo đứng dậy, bước về phòng mình. Cô không bật đèn, cứ thế ngã xuống giường. Trong bóng tối, cô thấy mình thật nhỏ bé và cô độc. Cô tự hỏi, liệu mình có thể chịu đựng được bao nhiêu nụ hôn trừng phạt như thế này nữa? Liệu sau một năm, khi hợp đồng kết thúc, cô có còn là chính mình hay không?

Ở phòng bên cạnh, Lâm Thanh Mộc đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt của thành phố N. Anh không ngủ được. Anh bực bội vì mình đã không kiềm chế được cảm xúc. Anh tự nhủ đó chỉ là vì anh muốn mọi thứ phải đi đúng kế hoạch, nhưng hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của cô cứ hiện lên trong đầu anh. Anh cầm ly rượu lên rồi lại đặt xuống, lòng anh rối bời như một mớ bòng bong.

Một đêm dài trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Hai người chỉ cách nhau một bức tường, nhưng dường như họ đang ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Một người đầy vết thương lòng, một người đầy sự kiêu ngạo lạnh lẽo.